You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 043

Chương 43: NGUY HIỂM TÍNH MẠNG

Xe cấp cứu chạy nhanh, lao nhanh hú vang tiếng còi nhạy cảm, chạy vào bệnh viện Hoa Tây.

Bác sĩ và y tá khoa cấp cứu bệnh viện chạy như bay ra cửa chính, lập tức nhìn cửa sau xe cấp cứu mở ra, y tá từ trong xe đi ra, tiếp theo là Quách Dung và dì Lưu, tất cả đều khóc cùng hai y tá nâng hai băng ca… Trên băng ca chính là Hạ Hân và Hạ Tuyết đang nằm hôn mê.

“Hạ Tuyết… Hạ Hân… cố gắng một chút… Không có việc gì! Nhất định không có việc gì!” Dì Lưu vừa khóc vừa đi theo bên cạnh băng ca nói.

“Tránh ra một chút!” Bác sĩ khám cấp cứu nhanh chóng đẩy ra người bên cạnh, phụ giúp y tá nhanh chóng đẩy băng ca đi tới phòng cấp cứu.

“Hạ Tuyết… Hạ Hân… Cố gắng một chút…” Dì Lưu đi theo băng ca, trải qua một hồi lâu sợ hãi, tiếp tục khóc kêu hai đứa nhỏ…

Hàn Văn Kiệt tay cầm bệnh án, đứng ở trên hành lang, ngẩng đầu, theo âm thanh nhìn về phía băng ca vừa di chuyển qua, quả nhiên nhìn thấy Hạ Tuyết hôn mê, bên cạnh còn có một đứa trẻ ba tuổi.

Hàn Văn Kiệt lập tức buông bệnh án trong tay, đưa cho ý tá liền đi theo đồng nghiệp bước nhanh về phía phòng cấp cứu, hỏi: “Người này bệnh làm sao vậy? Cô ấy là bệnh nhân của tôi…”

“Chung cư cháy, bị sặc khói, còn bị bậc đè lên người ……… Tạm thời chưa biết tình hình…” Đồng nghiệp phòng cấp cứu nói xong, đã cùng y tá đi nhanh đến cửa chính, nhanh chóng đóng cửa.

Hàn Văn Kiệt nghe những lời này liền sửng sốt nhìn cửa phòng cấp cứu.

“Làm sao bây giờ ? Hai đứa trẻ cũng không dễ dàng sống đến bây giờ, lại xảy ra việc này…” Dì Lưu khóc nói.

Hàn Văn Kiệt nhớ tới ngày hôm qua Hạ Tuyết có tới bệnh viện, xúc động nói với mình: “Tôi thật sự rất cảm ơn bác sĩ… Vừa rồi tôi tưởng rằng tôi sẽ chết nhưng đột nhiên không có việc gì rồi… Tôi rất cảm ơn bác sĩ… Cảm ơn bác sĩ nói cho tôi biết một tin tức tốt đẹp như vậy…” Anh trầm mặt nhìn về phía phòng bệnh…

Thời gian từng phút, từng phút trôi qua …

“Tiểu Hân… Tiểu Hân…” Hạ Tuyết ở trong cơn đau đớn mãnh liệt, mơ hồ kêu tên em trai, sau đó bên tai nghe những âm thanh khác nhau ……….

“Chuẩn bị chụp ct…”

“Kiểm tra đường hô hấp…”

“Dưỡng khí…”

Hạ Tuyết ở trong từng trận âm thanh hỗn loạn, lịm đi…

Sáng sớm…

Tuyết bay toán loạn…

Tuyết trên cành Dương Thụ thường theo một trận gió, gào rít bay qua… Hàn Văn Kiệt đứng ở cửa sổ sát đất, nhìn toàn bộ thế giới trắng như tuyết, anh lặng yên không tiếng động cầm điều khiển, xoay người, quay phía điều hòa, chỉnh nhiệt độ trở lên ấm áp, mới cúi đầu nhìn Hạ Tuyết mặc quần áo bệnh nhân màu lam nhạt nằm trên giường, nặng nề ngủ… anh không lên tiếng, lại quay đầu, kéo rèm cửa, để cho ánh sáng trong phòng bệnh tối đi một chút…

“Chị, chị ơi…” em trai ngồi ở trên bàn cơm, ồn ào khóc gọi, nước mắt liên tục rơi xuống…

“Tiểu Hân… Tiểu Hân… không có việc gì, chỉ cần chúng ta chạy đi, tìm một nơi ấm áp…”

Trên giường bệnh, Hạ Tuyết đột nhiên trằn trọc, mồ hôi lạnh ứa ra, đôi môi trắng xanh bắt đầu mơ hồ rối loạn kêu: “Tiểu Hân… Tiểu Hân… tỉnh lại… tỉnh lại… chúng ta rất nhanh có thể thoát ra rồi…”

Hàn Văn Kiệt lập tức ngồi ở bên người Hạ Tuyết, nắm chặt hai tay của cô, sau đó theo bản năng không ngừng chà xát trên đầu ngón tay của cô ……..

“A…………” Hạ Tuyết đột nhiên ngồi dậy, thê lương hét chói tai ra tiếng: “Tiểu Hân……..”

Hàn Văn Kiệt không khỏi chủ động nhào qua phía trước ôm người cô.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!