You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 048

Chương 48: TÊN HỀ

Cửa thang máy mở ra, Hàn Văn Hạo nắm chặt tay, nghiến răng đẩy Hạ Tuyết vào trong …

“Ôi chao!”, Hạ Tuyết bị va vào vách thang máy, cô nhăn nhó vì chiếc eo mảnh khảnh mình bị bóp chặt, kêu to “Đau quá!”

Hàn Văn Hạo lạnh lùng, không nói một lời nào, nhấn nút thang máy lên thẳng lầu 88, đột nhiên mạnh mẽ bóp chặt Hạ Tuyết, kéo cô đến trước mặt, hung hãn áp cô dính sát vào bên vách, kìm thật chặt …

“Buông tôi ra! Tại sao anh lại kìm chặt tôi thế này?”, Hạ Tuyết giận dữ rống to, vừa nói vừa định cựa mình nhưng không được, cả người Hàn Văn Hạo bao trùm lấy thân thể cô, hơi thở dồn dập, vừa bá đạo vừa không chút lịch sự nào hỏi “Thế nào? Không phải cô vừa mới hỏi … tôi có phải là đàn ông của cô không sao? Tôi là đàn ông của cô … hành động như thế này … không được sao?”

Hạ Tuyết tức giận đến khuôn mặt đỏ bừng, khuôn mặt cô dính sát vào vách, cảm giác được thang máy không ngừng vút lên cao, cô nói “Anh dẫn tôi đi đâu đó, nếu anh còn dám khi dễ tôi, tôi sẽ báo cảnh sát …”

Hàn Văn Hạo nhếch môi cười nhạo, “Cô quên … ở trước mặt giới truyền thông, cô đã là người phụ nữ của tôi, chúng ta đã thân mật … Cô còn muốn báo cảnh sát ư? Tôi có một triệu luật sư để hầu tòa …”

“Anh là đồ hèn!”, Hạ Tuyết rống to.

“Mới hai ngày không thấy, hơi sức cũng khôi phục lại à?”, vừa nói xong, tay từ vai quét đến eo, vén lên chiếc áo bệnh nhân rộng thùng thình trên người cô …

“Anh định làm gì ……”, Hạ Tuyết hốt hoảng hét to, chuyện đêm đó vẫn còn sợ…

Hàn Văn Hạo không trả lời, đầu hơi cúi thấp xuống, nhìn thấy vết thương trên người cô vẫn đang còn sưng to, hiện màu tím đỏ, anh giận tái mặt, thả áo cô xuống, buông lỏng cô ra, kiềm chế sự tức giận của mình, hỏi “Đã xảy ra chuyện gì?”

Hạ Tuyết mệt rã rời, ngồi xổm trong thang máy, thở hổn hển …

Hàn Văn Hạo bình tĩnh chờ cô, hai tròng mắt như con báo nhỏ đang dò xét …

Hạ Tuyết nghỉ ngơi xong, tức giận ngước đầu lên, vừa định nói, cửa thang máy lại mở ra … tất cả các nhân viên đều đang bận rộn làm việc, nhìn thấy Tổng Giám đốc kéo một cô gái mặc đồ bệnh nhân từ trong thang máy bước ra…

“Buông tôi ra! Anh dẫn tôi đi đâu?”, Hạ Tuyết bị Hàn Văn Hạo nắm chặt cổ tay kéo về phía trước, cô thét vang “Đồ khốn! Tôi chưa bao giờ gặp người đàn ông tồi như anh! Anh hèn hạ, vô sỉ, hạ lưu, ghê tởm, tâm lý biến thái, là người đàn ông ghê tởm nhất!”

Tất cả các nhân viên đang đứng bên cạnh Tả An Na đều ngẩn ngơ không nhúc nhích, nhìn Hàn Văn Hạo để mặc cho Hạ Tuyết mắng … lạnh lùng nắm chặt cổ tay Hạ Tuyết kéo cô vào trong phòng Tổng Giám đốc, cánh cửa phòng lập tức bị đóng “Ầm!”.

“Từ khi nào thì tính khí của Tổng Giám đốc tốt như thế? Để mặc cho một cô gái tát tai, mắng chửi?”, thư kí Thiến Như không hiểu, nói …

Tả An Na cũng không lên tiếng, chỉ là … nhìn chòng chọc vào cánh cửa gỗ màu đỏ!

Hạ Tuyết bị Hàn Văn Hạo ném lên chiếc ghế sa lon mềm mại màu trắng, cô như một chú Hổ con đang bị tức giận, nhảy chồm dậy, gầm lên “Anh muốn làm gì?”

Hàn Văn Hạo hung hăng đè bả vai cô, đẩy người cô lùi về phía sau …

“A!”, Hạ Tuyết lại bị té xuống chiếc ghế salon…

“Cô nhìn lại mình xem, bộ dáng của mình bây giờ như thế nào?”, Hàn Văn Hạo đột nhiên sa sầm sắc mặt, nghiến răng tức giận hỏi, sau đó lại nhìn bộ dáng mặc bộ đồ bệnh nhân rất buồn cười của Hạ Tuyết, “Không có ai giống như cô vậy, mặc bộ đồ bệnh nhân chạy lung tung ra ngoài. Cô như thế chẳng khác nào tên hề, làm cho người khác không khỏi xem thường!”

Hạ Tuyết ngồi trên ghế salon, thở hổn hển, im lặng nhìn anh.

Hàn Văn Hạo cũng thở dốc một hơi, đến trước mặt Hạ Tuyết, cởi áo khoác tây trang của mình ra, ném lên người cô, “Cô không phải sắp chết sao? Sao lại còn đến nơi này?”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!