You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 051

Chương 51: LÚC NÓNG LÚC LẠNH

Hàn Văn Hạo nhanh chóng ngẩng đầu nhìn về phía sa lon, bên cạnh Hạ Tuyết ghé vào trên bàn trà, dùng khăn giấy cố gắng đè lại cái mũi, máu tươi dọc theo cánh tay của cô chảy ra, anh đặt bút xuống, vừa định nói chuyện liền nhìn thấy Hạ Tuyết đem một đống khăn giấy ấn nhanh cái mũi của mình, đứng lên nhìn Hàn Văn Hạo nói: “Toilet ở đâu?”

Hàn Văn Hạo vừa nhìn cô vừa chỉ chỉ cánh cửa nhỏ bên cạnh cửa sổ sát đất phía sau lưng mình… “Bên trong phòng nghỉ…”

Hạ Tuyết không nói gì đi về phía gian phòng.

Hàn Văn Hạo hơi chút quay đầu nhìn cánh cửa gỗ tử đàn đóng chặt…

Hạ Tuyết đi vào một phòng nghỉ nhỏ, sau đó mở ra cửa toilet, bổ nhào vào bồn rửa tay bên cạnh, nhanh chóng mở ra nước máy, hai tay hứng nước, hắt lên mặt, nhất thời máu loãng chảy xuống bồn rửa tay trắng tinh… cô vừa thở phì phò, chịu đựng cảm giác nước lạnh lẽo thấu xương, tiếp tục cúi xuống, rửa sạch máu nóng trong khoang mũi, làm theo lời Hàn Văn Kiệt, vươn ra hai ngón giữa, ấn thật chặt… Ấn thật chặt thật chặt…

Rốt cuộc, thời gian trôi qua, Hạ Tuyết phát hiện xoang mũi không còn cảm giác nóng nên, cô mới nhẹ nhàng thở ra, ngẩng đầu đã nhìn thấy Hàn Văn Hạo ở trong kính.

“A……….” Cô giật nảy mình thét chói tai nhìn anh trong kính,

Hai tròng mắt nóng bỏng đang nhìn mình… “Sao anh vào cũng không nói một tiếng?” Hạ Tuyết bị dọa giật mình, tức giận quát to!

“Tôi vào phòng của tôi, tại sao phải lên tiếng. Tôi thích vào lúc nào thì vào!” Hàn Văn Hạo lạnh lùng bá đạo nhìn Hạ Tuyết trong kính nói.

“Phi!!!” Hạ Tuyết hung hăng mắng… “Nơi này không phải phòng nghỉ của anh nha, đây là toilet. Toilet có thể tùy tiện vào sao?”

Hàn Văn Hạo Rốt cuộc chậm rãi cúi đầu, nhìn xoang mũi trước mặt Hạ Tuyết, còn có một chút tia máu… anh im lặng không lên tiếng nghiêng người tới trước…

“Anh làm gì?” Hạ Tuyết hai tay ôm trước ngực, thân thể ngửa ra sau, phòng bị Anh.

Hàn Văn Hạo tức giận trừng mắt liếc người này một cái, mới nhàn nhạt khẽ chớp hai tròng mắt, vươn tay đến cái nút đỏ thẫm trên bồn rửa tay, dùng sức nhấn một cái, nhất thời trong vòi chảy xuống nước ấm… Hạ Tuyết sửng sốt, cúi đầu nhìn nước ấm trong bồn rửa tay…

Hàn Văn Hạo không nói nữa, chỉ xoay người gỡ xuống khăn lông trắng treo trên tường, đem nó ném trên vai Hạ Tuyết, mới nhàn nhạt đi ra, thuận tiện đóng cửa lại.

Hạ Tuyết sửng sốt nhìn cánh cửa gỗ đã đóng, không suy nghĩ nữa xoay người, cúi đầu, nhìn dòng nước ấm tiếp tục chảy, cô cúi người, vươn ra hai tay tiếp súc với dòng nước ấm tràn ra ở lòng bàn tay, cô kích động cười, vội vàng rửa sạch mặt, lại dùng khăn lông trắng lau khô nước, mới ngẩng đầu nhìn mình trong kính, thấy tóc tai lộn xộn giống như tổ chim, mà cột tóc như keo dán ở bên trái tóc đánh một cái nơ.

Mặt cô đỏ lên, nhớ tới lời Hàn Văn Hạo vừa nói: “Không ai giống như cô vậy, lúc đuổi theo người khác, mặc quần áo bệnh nhân chạy trên phố. Giống như tên hề!”

Hạ Tuyết cắn môi dưới, vội vàng lấy cái lược chải lại tóc, buộc lên đuôi ngựa cao cao, đem khăn lông trắng giặt sạch, treo chỉnh tề… nhẹ nhàng đi ra phòng nghỉ… Cô đứng ở cạnh cửa, vừa vặn nhìn thấy Hàn Văn Hạo đang ngồi ở bàn làm việc phê duyệt tài liệu, ánh mắt chăm chú…

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!