You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 052

Chương 52: THIỆP MỜI

“Tôi… tôi đã rửa mặt xong rồi…” Hạ Tuyết yếu ớt nhìn anh nói.

Hàn Văn Hạo tiếp tục phê duyệt tài liệu, không lên tiếng…

Hạ Tuyết lại nhìn anh, giọng nói hơi thấp: “Khăn mặt kia cũng giặt sạch… treo ngay ngắn trên tường rồi.”

“Vứt đi. Tôi không muốn dùng cái người khác đã chạm qua.” Hàn Văn Hạo vừa xem tài liệu vừa nói.

Mặt Hạ Tuyết đỏ lên, tròng mắt trừng anh, cắn chặt môi dưới tức giận nhìn người này: “Anh có ý gì? Anh chê tôi bẩn, vậy sao còn cùng tôi trải qua một buổi tối?”

“Đó là bởi vì đêm đó ánh đèn quá mờ… thậm chí son môi cô cũng không tô…” Hàn Văn Hạo chăm chú nhìn một tập tài liệu dự thầu, đối thủ vừa vặn là Tổng Giám đốc Tam Á, anh nhướng mày, bút máy rơi vào chữ Tổng Giám đốc Tam Á, anh hơi suy nghĩ…

“Ha ha ha …” Hạ Tuyết cười lạnh, trừng mắt nhìn người đàn ông này nói: “Trên thế giới này, còn có người đàn ông như anh, thật là cực phẩm nha…”

“Cô cũng không kém. Dám mặc quần áo bệnh nhân chạy trên phố.” Hàn Văn Hạo lại mở ra một tài liệu khác, xem người tham gia dự thầu năm nay…

“Còn không phải do anh làm hại? Nói chuyện không chịu trách nhiệm. Mặc kệ người khác sống chết. Tôi nói anh biết, cho dù như thế nào, anh phải làm rõ cho tôi, tôi không phải là người phụ nữ của anh…” Hạ Tuyết cứng rắn nói: “Về sau tôi còn phải lập gia đình.”

Hàn Văn Hạo vừa nhìn tên người dự thầu trong đơn… xem từng mục, từng mục… Vừa nhìn vừa nói…: “Uhm… tốt…”

“Thật sao?” Hạ Tuyết kinh ngạc vui mừng hỏi.

“Tôi mở cuộc họp với các phóng viên, nói cô chỉ cùng tôi trải qua một buổi tối, cô cũng không phải là người phụ nữ của tôi.” Hàn Văn Hạo nói thẳng.

“Anh!!” Hạ Tuyết tức giận gần chết kêu lên: “Anh vô sỉ.”

Hàn Văn Hạo rốt cuộc phát hiện, năm nay ba lần đấu thầu, mà đối thủ lớn nhất đều là Tổng Giám đốc Tam Á, anh lập tức cầm lấy điện thoại…: “Đem hạng mục phát triển năm nay của Tổng Giám đốc Tam Á bí mật truyền ra cho tôi…”

“Vâng!” Tả An Na buông xuống điện thoại…

Hạ Tuyết vừa nghe đến Tổng Giám đốc Tam Á, cô đột nhiên nhớ tới Cẩn Nhu, bước tới hai bước đến gần bên bàn làm việc của anh, hỏi…: “Anh biết Tổng Giám đốc Tam Á? Là người thế nào? Lòng dạ tốt sao? Có yêu vợ không ?” theo bản năng cô hy vọng Cẩn Nhu có thể gả cho người đàn ông tốt, mặc dù đã già rồi…

Hàn Văn Hạo nghe Hạ Tuyết nói, chậm rãi ngẩng đầu nhìn cô, hai tròng mắt xẹt qua chút nghi ngờ…: “Cô biết ông ta?”

Hạ Tuyết lắc đầu…

Hàn Văn Hạo buông bút máy, sau đó chuyển qua ghế da nhìn Hạ Tuyết, cười chế giễu hỏi: “Như thế nào? Có hứng thú với ông ta?”

“Không phải tôi đã nói với anh, tôi không biết ông ta sao. Tôi chỉ tò mò thôi.” Hạ Tuyết không nhịn được cao giọng nói.

“Nơi này có rất nhiều tư liệu Tổng Giám đốc… cô tò mò với ông ta?” Hàn Văn Hạo mặt lạnh không khách khí nói thẳng.

“Anh…”

Tiếng gõ cửa vang lên… Hàn Văn Hạo và Hạ Tuyết cùng ngẩng đầu nhìn về phía cửa văn phòng.

“Vào đi…”

Tả An Na đẩy cửa đi đến, cung kính đi tới trước mặt Hàn Văn Hạo, đem cặp hồ sơ màu lam nhạt đặt trên mặt bàn, dịu giọng nói: “Tổng Giám đốc… đây là tư liệu anh muốn…”

“Uhm…” Hàn Văn Hạo mặt lạnh mở tài liệu không để ý đến Hạ Tuyết.

Hạ Tuyết cũng không để ý anh, chỉ chuẩn bị xoay người rời khỏi…

“Còn có… đây là thiệp mời dự hôn lễ tháng sau của Tổng Giám đốc Tam Á…”” Tả An Na đem một thiệp mời màu đỏ tươi khẽ đặt lên bàn.

Hạ Tuyết quay đầu lại nhìn thoáng qua tấm thiệp mời màu đỏ kia, không nói hai lời nhanh như gió, bổ nhào trên mặt bàn, nắm lên tấm thiệp mời mở ra nhìn…

Hàn Văn Hạo và Tả An Na sửng sốt nhìn bộ dáng lo lắng của cô

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!