You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 053

Chương 53: NGƯỜI TÙ

Trong lòng Hạ Tuyết ngổn ngang giơ tấm thiệp mời nhìn thấy bên trong chú rể và cô dâu mặc áo cưới, quả nhiên là Cẩn Nhu…

Trong đại não của cô ầm một tiếng vang dội, kêu to lên: “Thật là cô sao? Tại sao muốn kết hôn? Tại sao cô muốn kết hôn?”

Ánh mắt Hàn Văn Hạo nheo lại không vui…

Tả An Na liếc nhìn Hạ Tuyết một cái, lại yên lặng lui ra ngoài.

Hạ Tuyết cầm tấm thiệp mời, chăm chú nhìn Cẩn Nhu trong thiệp mời, mặc áo cưới màu trắng, mang theo đồ trang sức kim cương, mái tóc quăn, búi tóc bên trái cắm lông chim trắng, vẻ mặt cười nhạt tựa vào bên cạnh người đàn ông 60 tuổi, dáng vẻ như nhỏ yếu và không hài hòa…

Hốc mắt Hạ Tuyết đỏ lên…

Hàn Văn Hạo lạnh lùng nghiêm mặt, kéo lấy tấm thiệp mời… Hạ Tuyết tức giận, cũng nắm chặt thiệp mời kia, sau kín nhìn một lần nữa…

Hàn Văn Hạo nhướng mày, lại kéo tấm thiệp mời…

“Anh làm gì, tôi muốn nhìn cô ấy thật kỹ…” Hạ Tuyết vừa nói xong, tức giận cầm lại thiệp mời, đau lòng nhớ tới lúc hai người làm lễ trưởng thành mười tám tuổi, tay cầm tay móc ngoéo hứa hẹn tương lai cùng mặc áo cưới, cùng bước lên thảm đỏ bước vào giáo đường, cùng đọc lời thề, cùng kết hôn… Cô nhẹ nhàng vươn tay, quét ngang khuôn mặt nhàn nhạt tươi cười của Cẩn Nhu, còn có cặp mắt luôn lộ ra rất nhiều nhẫn nại và không cam lòng…

Cô khẽ thở dài.

“Cô còn nói không biết Tổng Giám đốc Tam Á? Cô nhìn bộ dạng của cô này, giống một người phụ nữ oán chồng.” Hàn Văn Hạo tức giận nói.

Hạ Tuyết đột nhiên lạnh lùng ngẩng đầu nhìn anh, ném thiệp mời lên mặt bàn trước mặt anh, mới nói: “Không cảm thấy cô gái này quen mặt sao?”

Hàn Văn Hạo liếc mắt, cầm thiệp mời nhìn quả nhiên có vài phần quen mắt nhưng nhất thời không nhớ đã gặp ở đâu…

“Cô ấy là người đưa tôi vào phòng của anh… Là bạn tốt của tôi…” Hạ Tuyết sâu kín nói.

Ánh mắt Hàn Văn Hạo lập tức ngừng ở trên người cô dâu, rốt cuộc ánh mắt sáng lên, nói: “Cô ta là người gây họa? Để cho chúng ta phát sinh quan hệ? Lại là vợ của Tổng Giám đốc Tam Á…” Anh đột nhiên ngẩng đầu, đã hiểu mọi chuyện, nhìn Hạ Tuyết nói: “Nói cách khác, đêm đó cô ta muốn đem cô cho Tổng Giám đốc Tam Á… tìm người chết thay… không nghĩ tới trời xui đất khiến, xảy ra chuyện như vậy.”

Hạ Tuyết im lặng không lên tiếng…

Hàn Văn Hạo cười lạnh, đem thiệp mời đặt trên bàn, nhìn Hạ Tuyết không khách khí nói: “Xem ra thực không khéo… Đây là may mắn hay là bất hạnh của cô?”

Hạ Tuyết quay đầu nhìn Hàn Văn Hạo, tức giận nheo mắt nói: “Anh có ý gì?”

Hàn Văn Hạo nói thẳng: “Nếu tối hôm đó đi vào phòng là Tổng Giám đốc Tam Á, rất có khả năng trong một đêm cô sẽ trở thành vợ của Tổng Giám đốc Tam Á… Đây không phải là kết quả mà người ta vô cùng mong đợi sao? nhưng rốt cuộc, cô lại vào nhầm phòng, cô trắng tay… Trong lòng khó tránh khỏi có tiếc nuối chứ?”

Trong lòng Hạ Tuyết nhất thời dâng lên tức giận, thật muốn lấy kim tới khâu miệng người này lại: “Có phải trước đây anh bị người nhà nuôi nhốt lớn lên? Cho nên mọc một đống răng chó?

Sắc mặt Hàn Văn Hạo cứng lại nhìn cô chòng chọc.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!