You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 061

Chương 61: CỨU NGƯỜI

Hạ Tuyết trừng mắt, nhìn con dao nhỏ sắc bén, cô sợ hãi run rẩy hét chói tai… “Cô buông ra, cô dám chạm vào tôi!! Cô dám!! Tôi thành quỷ cũng không buông tha các người.”

“Vậy cô cũng từ từ thành quỷ đi. Giữ cô ta lại.” Cô gái cầm dao nhỏ đắc ý nói xong, tất cả cô gái khác lập tức đè cả người Hạ Tuyết xuống trên tuyết, siết chặt mặt cô đối mặt với con dao nhỏ.

Hạ Tuyết thở gấp gáp, nước mắt từng giọt rơi xuống đất, cô khàn giọng kêu to: “Các người buông ra!! Các người sẽ chết không tử tế được!! Buông ra…. các người dám chạm vào mặt tôi. Cô dám…”

“Tôi có gì không dám? Sợ cô sao?” Cô gái hung hăng cầm con dao nhỏ muốn rạch một đường trên mặt Hạ Tuyết…

“Các cô đang làm gì?” Một giọng nữ ngọt ngào đột nhiên từ phía sau các cô gái truyền đến, các cô gái lo lắng quay đầu nhìn thấy Hồ Điệp cùng vài trợ lý đi ra, đứng ở trên tuyết nhìn cảnh tượng này, đều rất sửng sốt…

Hạ Tuyết vừa nhìn thấy người, cô liền khóc kêu to: “Cứu tôi… các cô ấy muốn rạch mặt tôi…”

Hồ Điệp vừa nghe liền giật mình nhìn mấy cô gái nhỏ, nhận ra mấy người trong đó, nói: “Các cô là fan? Tại sao lại làm như vậy? Rất quá đáng rồi.”

Mấy cô gái nhỏ đỏ mặt sợ hãi đứng lên, chạy trốn…

Hạ Tuyết nằm ở trên tuyết lạnh, sợ hãi khổ sở khóc đến nước mắt cuồn cuộn chảy xuống…

Hồ Điệp bất đắc dĩ liếc mắt nhìn Hạ Tuyết một cái, khẽ thở dài, tự mình đi tới, đỡ Hạ Tuyết dậy, dịu dàng phủi tuyết trên người cô, mới nói: “Cô phải cẩn thận một chút…… các fan vô cùng đáng sợ…… nếu không có việc gì…… không cần đến đây……”

Hạ Tuyết vừa đứng lên, vừa đau lòng cầm lấy đoạn tóc ngắn, nước mắt lặng lẽ rơi xuống… Lại nhớ đến hứa hẹn với Cẩn Nhu, muốn cùng nhau để tóc dài…

“Tóc có thể dài lại… Mặt ngàn vạn lần không được xảy ra chuyện, cô gái có khuôn mặt xinh đẹp như vậy mà bị sẹo thì rất đáng tiếc … các fan quá độc ác…” Hồ Điệp cảm thán thở dài một hơi, mới nói.

Hạ Tuyết nghe Hồ Điệp nói lời này, không nhịn được ngẩng đầu nhìn về phía người đang tươi cười động lòng người, ở trong tuyết như mộng ảo không chân thực, lại lộ ra quan tâm thật lòng, nước mắt cô không nhịn được chảy xuống…

Hồ Điệp nhìn Hạ Tuyết bất lực, cô bật cười và thở dài, ôm Hạ Tuyết vào trong ngực nói: “Đứa ngốc… đừng khóc nữa… tất cả đều đã qua… về sau không cần tiếp xúc với cái vòng lẩn quẩn này là được… Về sau… không cần trở lại, biết không?”

Hạ Tuyết mờ mịt nói: “Cho tới bây giờ tôi không có tiến vào cái vòng luẩn quẩn này, nhưng có một chuyện xảy ra cuốn tôi vào…”

Hồ Điệp cũng xúc động nói: “Cho nên làm người vẫn nên tránh đi một số chuyện mới tốt… tôi cho cô một lời khuyên… Các fan không thể trêu chọc… phải cẩn thận…”

Hạ Tuyết khổ sở gật đầu.

“Đi thôi, về nhà cẩn thận một chút… tôi cho cô chút tiền, cho cô đi xe, toàn thân cô đều bị thương…” Hồ Điệp lập tức lấy ra túi xách, muốn lấy tiền…

“Không cần…” Hạ Tuyết vội vã cám ơn nhìn cô một cái, nghẹn ngào nói: “Tôi có tiền… cám ơn…”

Hồ Điệp thông cảm nhìn cô…

Hạ Tuyết im lặng xoay người rời đi, nhìn một đoạn tóc dài của mình trong đống tuyết… nước mắt lại chảy ra… Giống như trời cao đã sắp đặt, lời hứa với bạn thân đã không còn… Có phải duyên phận đã hết hay không? Cẩn Nhu, tôi chúc phúc cho cậu…

Trong lúc Hạ Tuyết xoay người, trong nháy mắt Hồ Điệp cười lạnh nhìn cô…

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!