You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 066

Chương 66: NGƯỜI TUYẾT

Hạ Tuyết và Quách Sương đều vui mừng, hôm nay là thứ bảy, thứ hai tuần sau sẽ đến đài truyền hình phỏng vấn, bởi vì người đại diện phải cùng với ngôi sao lớn ấy đi quay phim . . . . .

Hạ Tuyết nghỉ ngơi để lấy lại sức, suốt 24 giờ cô đều ở bên cạnh em trai mình, thỉnh thoảng Hàn Văn Kiệt có tới thăm bệnh, nhưng bởi vì ân oán của cô và Hàn Văn Hạo, Hạ Tuyết đã mắng chửi mười tám đời tổ tông nhà anh, cô làm sao có thể tiếp nhận sự quan tâm và đồng tình của người khác, cho nên Hạ Tuyết luôn tránh mặt anh, lúc anh đến, Hạ Tuyết giả vờ ôm em trai mình ngủ, hoặc lúc anh đến, cô giả vờ có chuyện chạy đi ra ngoài để cho Hàn Văn Kiệt đi đến vô ích. . .

Cứ như vậy . . . . . Hàn Văn Kiệt cũng ít tới, thậm chí không tới . . . . .

Đến ngày chủ nhật, Hạ Hân từ phòng bệnh cách ly chuyển sang phòng bệnh thường . . . . . khi chuyển phòng bệnh cô mới biết, sở dĩ cô có thể hưởng thụ phòng bệnh riêng biệt là do Hàn Văn Kiệt đã lén sắp đặt . . . . . cô càng cảm thấy tội lỗi hơn, nên càng không dám gặp anh . . . . .

Ngày chủ nhật, không khí ở trong bệnh viện dường như rất náo nhiệt, bởi vì có nhiều người đến thăm bệnh nhân, thậm chí thời tiết hôm nay cũng thật đẹp, mặt trời chiếu sáng ấm áp . . . . . Sáng sớm Hạ Tuyết đã ôm em mình xuống lầu dưới, ngồi trên ghế đá, vừa phơi nắng, vừa đút cháo cho em mình . . . . . Hai chị em nhìn nhau, cũng đặc biệt hưởng thụ cuộc sống, cùng nhau cất tiếng cười khanh khách . . . . .

Hàn Văn Kiệt đứng bên cạnh cửa sổ sát đất, nhìn hai chị em Hạ Tuyết đang ngồi cùng nhau, đón ánh mặt trời, hai chị em vừa nói vừa cười, ánh mắt của em trai sáng ngời, ánh mắt của chị gái càng sáng hơn, giống như ánh mặt trời chiếu rọi . . . . .

“Đang nhìn gì thế?”, bạn thân là bác sĩ Hồ, khoa não cũng bước đến cửa sổ sát đất, mỉm cười hỏi.

Hàn Văn Kiệt không trả lời, vẫn tiếp tục nhìn hai chị em, ăn cháo xong, em trai la hét muốn chị làm người tuyết . . . . . Hạ Tuyết vui vẻ đồng ý, lập tức đứng dậy đi bốc tuyết nhưng bởi vì hấp tấp đứng không vững . . . . . nên ngã nhào, cả khuôn mặt đập vào lớp tuyết . . . . . anh cười . . . . .

“Tôi phát hiện . . . . . anh đặc biệt quan tâm cô ấy . . . . .”, bác sĩ Hồ cười nói.

“Trước khi thầy đi nước ngoài nghỉ phép, có dặn dò nhất định phải chăm sóc tốt cô gái này, nói cô ấy thật khổ, sống đến ngày hôm nay cũng thật không dễ dàng . . . . .”, Hàn Văn Kiệt nhẹ nhàng nói xong liền xoay người rời đi . . . . .

Dưới lầu, Hạ Tuyết đang cầm một cục tuyết thật to, đưa tới trước mặt em trai, sau đó cầm một cục tuyết nhỏ đặt trên cục tuyết to, quay mặt nhìn em trai mình cười nói “Nhìn đi, một chút nữa sẽ có người tuyết rồi”

“Bốp bốp . . . . .”, Hạ Hân vui vẻ vỗ hai tay!

Hạ Tuyết cũng hớn hở cười . . . . . “Kế tiếp, chúng ta dùng nhánh cây và lá cây để làm mắt, mũi, miệng . . . . .”

“Được . . . . .”, Hạ Hân hào hứng hưởng ứng.

Hạ Tuyết xoay người lại, nhìn thấy một đôi giày da đen bóng bên cạnh người tuyết, cô sửng sốt, ngẩng đầu lên nhìn thấy Hàn Văn Kiệt đứng trước mặt, che khuất ánh mặt trời ở sau lưng, hơi mỉm cười . . . . .

“Ồ . . . . .”, Hạ Tuyết gượng gạo cười, chào hỏi qua loa . . . . . “Hi . . . . . bác sĩ Hàn . . . . . đã lâu không gặp . . . . . không phải anh đi du lịch sao?”

Hàn Văn Kiệt nhàn nhạt nhìn cô, không nói gì . . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!