You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 067

Chương 67: BỮA ĂN SÁNG

“Ha ha ha. . . . .”, Hạ Tuyết thở dài một hơi, ra vẻ rất thất vọng cười nói, “Làm hại tôi nói, trong thời gian này được nó chăm sóc rất nhiều, muốn tìm thời gian để cám ơn anh nhưng lại không gặp được!”

Hàn Văn Kiệt vẫn nhìn cô, không nói gì, chỉ ngồi xổm xuống, trong tay cầm hai chiếc lá nhỏ màu xanh, đặt lên khối tuyết nhỏ làm con ngươi . . . . .

Hạ Tuyết trợn to hai mắt nhìn anh, nói không nên lời . . . . .

Anh lại lấy ra một viên tròn tròn màu đỏ thẫm, đè trên khối tuyết nhỏ . . . . .

“Chỗ này còn một chút . . . . .”, Hạ Tuyết không nhịn được nói.

“Muốn có . . . . . tự nhiên sẽ có . . . . .”, Hàn Văn Kiệt đứng dậy, đi tới dưới tàng cây, bình tĩnh tìm nhánh cây. . . . .

Hạ Tuyết ngồi xổm ở một bên, nhìn Hàn Văn Kiệt đang đứng dưới tàng cây xanh mát, một cơn gió thổi tới khiến cho những bông tuyết trên cây bay tán loạn xung quanh anh . . . . . hình ảnh ấy rất đẹp . . . . . nhưng lại không chân thật . . . . .

Hàn Văn Kiệt nhặt nhánh cây nhỏ, đi tới trước mặt người tuyết, nhẹ nhàng cắm nhánh cây lên . . . . .

“Ồ. . . . . Hạ Hân nhìn xem, đã đắp thành người tuyết rồi!”, Hạ Tuyết nhìn về phía em trai vỗ vỗ tay . . . . .

Hạ Hân cũng ngồi trên ghế vỗ tay . . . . . “Chị rất lợi hại, anh trai cũng rất lợi hại!”

Hàn Văn Kiệt cười nhẹ, bước tới trước mặt Hạ Hân, bế nó lên, ôm vào trong ngực, nắm cánh tay nhỏ xíu của nó, dịu dàng hỏi “Tay của Hạ Hân còn đau không?”

“Không đau!”, Hạ Hân khéo léo đáp.

Hàn Văn Kiệt mỉm cười, ôm Hạ Hân bước đi . . . . .

Hạ Tuyết lại ngơ ngác nhìn Hàn Văn Kiệt . . . . . “Bác sĩ . . . . . anh đi đâu vậy?”

Hàn Văn Kiệt không để ý đến cô, ôm Hạ Hân bước đi, Hạ Tuyết không còn cách nào đành phải chạy theo, cô đi phía sau anh, nhìn hai má của em trai ửng hồng rất đáng yêu, bật cười . . . . .

Phòng ăn bệnh viện.

Hạ Tuyết và Hạ Hân ngồi trước bàn, nhìn nhân viên phục vụ đem thức ăn sáng đặt trên bàn, có cháo trắng, chân giò hun khói, bánh trứng, bánh sandwich và món sủi cảo chiên nổi tiếng của bệnh viện, bên trong có tôm tươi và thịt nạt . . . . . Hạ Tuyết muốn ăn, lại cảm thấy quá đắt, không dám ăn . . . . . còn có một số món. . . . .

Hạ Tuyết sửng sốt ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Kiệt bình tĩnh ngồi ở đối diện mình, anh cầm muỗng lên nói “Ăn đi . . . . . cô còn chưa ăn điểm tâm . . . . .”

“Bác sĩ . . . . . nhiều như vậy . . . . . ba người chúng ta . . . . .ăn không hết đâu . . . . .”, cô cảm thấy có chút lãng phí.

Hàn Văn Kiệt vừa ăn cháo vừa nói “Ăn không hết, mang về . . . . . mang về phòng bệnh, khi đói bụng có thể lấy ra ăn . . . . . tấm vé ăn ngày đó cô không có dùng . . . . .”

Anh nhắc đến tấm vé ăn trưa khiến cho khuôn mặt Hạ Tuyết đỏ hồng, ôi một tiếng, xin lỗi nói “Thật xin lỗi . . . . . sau đó tôi có chút việc, nói xong đã quên . . . . .”

“Thế nào?”, anh cầm đũa gắp mộtviên sủi cảo chiên bỏ vào chén cô, lại gắp một viên bỏ vào chén Hạ Hân, sau đó ngẩng đầu lên, nhìn khuôn mặt lém lỉnh thông minh của Hạ Hân đang nhìn mình cười khanh khách, anh cũng mỉm cười . . . . .

“Bạn tôi giới thiệu cho tôi một công việc . . . . . làm trợ lý đời sống cho một ngôi sao . . . . .”, Hạ Tuyết rất thích ăn sủi cảo chiên, liền cầm đũa gắp ăn, khi cắn vào da sủi cảo, mùi vị tôm thịt tươi thật ngọt, cô nhìn em trai cười thỏa mãn, sau đó nhanh chóng giải quyết nó . . . . .

“Bây giờ thân thể cô đã khỏe hẳn chưa? Khi nào bắt đầu đi làm?”, Hàn Văn Kiệt lại gắp sủi cảo bỏ vào chén cho hai chị em, anh gắp một chút dưa chua nho nhỏ . . . . .

“Thứ hai!”, Hạ Tuyết cười nói . . . . .

Hàn Văn Kiệt buông đũa xuống. . . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!