You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 070

CHƯƠNG 70: CÁI ÔM

Sáng sớm ngày hôm sau.

Trời không mây, khắp không gian là một màu trắng xóa mênh mang . . . . .

Bệnh viện cũng bị bao phủ bởi tuyết trắng, không khí rất lạnh . . . . .

Hàn Văn Kiệt quấn chiếc khăn lông choàng cổ màu trắng, đan xen ở giữa màu trắng là những đường chỉ viền màu lam, quần tây đen, áo khoác ngoài cũng màu đen, trong tay anh cầm một quyển sách y khoa, bước xuống chiếc xe Rolls Royce của Nhà họ Hàn, sải bước đi vào cửa bệnh viện.

Vừa mới bước vào đến cột phun nước bên trong bệnh viện, anh đã nhìn thấy Hạ Tuyết với mái tóc ngắn gọn, đội chiếc mũ len màu đen, mặc chiếc đầm len màu đen, áo khoác màu hồng, hấp tấp chạy vọt ra ngoài, dường như cô sợ bị trễ giờ . . . . .

Anh đứng lại, nhìn cô . . . . .

Hạ Tuyết vừa chạy vừa nhìn đồng hồ đeo tay, kêu lên “Xong rồi, tới trễ!”, cô vừa nói xong liền tăng tốc độ nhanh hơn. . . . . làm như không nhìn thấy ai đó trước mặt mình . . . . .

Hàn Văn Kiệt khẽ chớp mắt, anh vươn cánh tay mình ra, nắm chặt cổ tay Hạ Tuyết . . . . .

Hạ Tuyết hoảng hồn, khuôn mặt nhăn lại như quả dưa chuột bị héo, cô vốn giả vờ vụng về, làm như vội vã không nhìn thấy anh, ai biết được anh vẫn chộp tay cô, cô đành phải quay đầu lại cười, rồi lại khoa trương giống như vô cùng bất ngờ kêu to “A, chào bác sĩ Hàn, anh đi làm sớm thế, mới tám giờ mà!”

Hàn Văn Kiệt vẫn nắm chặt cổ tay lạnh băng của Hạ Tuyết, nhìn khuôn mặt hồng hồng của cô, nhàn nhạt hỏi “Ăn sáng chưa? Đã kiểm tra sức khỏe tốt chưa? Y tá trưởng có cho phép cô ra ngoài không?”

“Có! Giấy xác nhận ở đây!”, Hạ Tuyết móc túi giơ ra một tờ giấy cho anh xem.

Hàn Văn Kiệt nghiêm khắc liếc mắt nhìn cô, sau đó mới nhận lấy tờ giấy, nhìn một chút rồi hỏi “Sáng nay uống thuốc chưa?”

“Uống rồi!”, Hạ Tuyết nói dối anh . . . . . sắc mặt cô đỏ hồng, trong bụng cồn cào, cô chưa có uống thuốc viêm mũi . . . . .

“Ăn sáng xong mới uống thuốc?”, anh lại nhàn nhạt hỏi.

“Vâng”

“Ừ!”, anh trả lại cho cô tờ giấy, rồi rất tự nhiên cởi chiếc bao tay da màu đen trên tay mình ra, cầm hai tay Hạ Tuyết đeo vào . . . . .

“Không cần!”, Hạ Tuyết hiểu được ý của anh, vội vàng nói một tràng dài “Đây là bao tay của anh, tôi không dùng được, tôi không có chuyện gì đâu, tôi rất khỏe, một chút lạnh, không có sao!”

Anh không để ý lời cô nói, chỉ dùng một chút sức mạnh đàn ông, nắm chặt cánh tay nhỏ bé lạnh như băng của cô, đeo bao tay da vào cho cô, anh nhìn vào mắt cô “Nếu muốn nhanh chóng xuất viện, không cần phải tránh né tôi mỗi ngày, gặp tôi làm như không thấy, nên tự lo cho bản thân mình thật tốt . . . . .”

Sắc mặt Hạ Tuyết đỏ bừng, nhìn anh, cô không biết nên nói gì nữa, để mặc cho anh đeo găng tay vào cho mình, cảm nhận sự ấm áp từ đôi bàn tay anh truyền sang . . . . .

Anh không nói gì thêm, bước đến gần Hạ Tuyết hơn, ngửi được mùi hoa lavender trên người cô, một tay nắm chặt cánh tay nhỏ bé của cô, một tay nhẹ nhàng ôm cô . . . . . sau đó xoay người rời đi.

Hốc mắt Hạ Tuyết đỏ lên, xoay người lại nhìn theo bóng lưng của anh . . . . .

“Hạ Tuyết! Nhanh lên!”, Quách Sương đứng ở cổng bệnh viện kêu to “Nhanh lên, quản lý Tô không thích người tới trễ!”

“Được!”, Hạ Tuyết vội chạy đi . . . . . cô lại xoay người lại . . . . . bóng dáng Hàn Văn Kiệt đã không còn nữa.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!