You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 072

Chương 72: TINH THẦN TRỌNG NGHĨA

Quách Sương cùng Hạ Tuyết đứng ở trước mặt Lynda, cúi đầu cũng không dám lên tiếng, bên kia đạo diễn đã mắng chửi người, mắng người ngã ngựa đổ, nói từ nơi nào tìm được một kẻ ngu ngốc như vậy, không ngờ chạy vào Đài truyền hình thể hiện chính nghĩa.

Lynda mặc áo ôm ngực màu đen liền quần dài, bên ngoài khoác áo khoác lông gây sự chú ý, lập tức đi tới trước mặt Quách Sương, sau đó vươn ngón trỏ ra, chỉ vào trán Hạ Tuyết, trừng to mắt, không thể tin được kêu lên: “Cô nói cho tôi biết, cô nói tìm cho tôi một người làm công việc trợ lý! Chính là người này? Cô ấy vừa tới, liền cầm gậy bóng chày đánh người của tôi hôn mê!!!?”

Mặt Quách Sương đỏ lên, vội vàng nhìn mặt Lynda đang phát hỏa chuẩn bị thiêu cháy, cô khẩn trương, cười nói: “Xin lỗi, Lynda, cô gái nhỏ này, từ nhỏ có tinh thần trọng nghĩa, cô ấy không biết là đang quay phim, cho nên mới bị kích động như vậy.”

“Tinh thần trọng nghĩa?” Lynda vung mái tóc xoăn dài của mình, nghiến răng nghiến lợi không thể nhịn được, lại cười nhạt vài tiếng, mới tiếp tục mắng…: “Ở trong cái vòng này, trong cuộc sống này, người nào có tinh thần trọng nghĩa, người đó không sống được!!! Tinh thần trọng nghĩa? Ngày hôm qua đạo diễn nào đó lừa gạt một cô bé mười tám tuổi lên giường. Sau khi lên giường, liền bỏ mặc, nếu cô có tinh thần trọng nghĩa như vậy, mỗi ngày cô cầm gậy bóng chày đánh cho người ta hôn mê, tôi làm sao thu dọn? Tôi dám dùng cô sao?”

“Sẽ không, chị Lynda!” Hạ Tuyết lập tức cúi người 90 độ đối với Lynda, rất ân hận nói: “Tôi biết sai rồi, về sau tôi thật sự không dám, về sau tôi có mắt như mù, nhìn thấy cái gì cũng không quan tâm.”

“Cô nhìn thấy cái gì cũng không quan tâm, tôi cũng không dám dùng cô đâu.” Lynda tức giận kêu to: “Không cần nói cho tôi biết, cô trên có người già, dưới có trẻ nhỏ, ai đó sinh bệnh. Nhà ai không có chuyện hả? Hiện tại không phải tiết mục tuyển chọn, đừng chơi bài dịu dàng với bà cô đây.”

“Ôi, Lynda!” Quách Sương thật sự bất đắc dĩ cười nói: “Cô là người lớn rộng lượng tha thứ cho cô ấy đi. Cô suy nghĩ một chút đi, chúng ta không nói thứ khác, hãy nói đến cô ấy đặc biệt chịu được khổ. Có đôi khi thường xuyên làm được công việc gấp năm lần. Sức lực này, cũng không phải là người bình thường có thể có.”

Lynda chăm chú nhìn Hạ Tuyết …

Ánh mắt Hạ Tuyết lập tức sáng như ánh sao ngẩng đầu, nhìn Lynda vội vàng gật đầu nói: “Tôi nhất định sẽ cố gắng làm việc. Xin chị yên tâm.”

“Hiện tại thành ra thế này, tôi làm sao làm chủ? Cô có biết phải làm công việc trợ lý cho ai không?” Lynda lại mang đôi giày cao gót 12cm, đi tới trước mặt Hạ Tuyết, chỉ vào vai cô hỏi.

Hạ Tuyết sửng sốt…

Quách Dung hỏi: “Ai vậy?”

“Hàn Văn Vũ!” Lynda lại trực tiếp kêu lên.

“A!” Quách Sương kinh hoảng nhìn Lynda.

Hạ Tuyết cũng sửng sốt nhìn thoáng qua Quách Sương, nhỏ giọng hỏi: “Làm sao vậy? Anh ta là ai vậy?”

Quách Sương bất đắc dĩ quay đầu, nhìn Hạ Tuyết thở dài mới nói: “Cô bé à, là người đàn ông cô vừa đánh ngất kia.”

“A. . . . ..” Hạ Tuyết sợ tới mức mất hồn biến sắc nhìn Quách Sương.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!