You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 075

Chương 75: CHO TÔI MỘT CƠ HỘI

Hiện trường quay phim.

Đạo diễn, phó đạo diễn, nhà nhiếp ảnh, chuyên viên ánh sáng, từng người vào vị trí của mình.

“Người yêu thời gian” cảnh thứ hai, cướp đi đêm đầu tiên, một, hai, ba, diễn.” Tiếng máy đóng xuống.

Tại trường quay, Tô Diệu Diệu nhìn Hàn Văn Vũ, lùi về phía sau từng bước một, khóc nói: “Anh đừng qua đây… Hôm nay tôi đã sắp kết hôn rồi… Tôi van xin anh buông tha tôi đi…”

Hàn Văn Vũ cắn chặt răng, ánh mắt lạnh lùng nhanh chóng đi tới, ngăn Tô Diệu Diệu đè ở trên mặt ghế xe…

“Cứu mạng. . . . .” Tô Diệu Diệu đau đớn khóc thành tiếng.

Hàn Văn Vũ vừa muốn hôn lên đôi môi đỏ mọng của Tô Diệu Diệu, nhưng chợt cảm giác cái ót run lên một trận, ánh mắt của anh cứng lại, thật sự không nhịn được nữa, tự động kêu….. “Cắt!”

Đạo diễn sửng sốt, tất cả nhân viên đều lo lắng nhìn anh… Không hiểu anh có chuyện gì?

Hàn Văn Vũ lạnh nhạt đứng lên, thở dốc một hơi, không quan tâm những người khác, mà nhìn một vòng nhân viên làm việc tại hiện trường quay, từng bước từng bước, cực kỳ cẩn thận nhìn xem, nhìn xem có Ultraman không ….

“Rốt cuộc tôi cảm thấy thân thể không thoải mái…” Anh tức giận nói xong, nhân viên hóa trang lập tức cầm phấn lót qua dậm lại phấn, Tiểu Thanh lập tức đưa nước khoáng lên, Dung Dung lập tức đưa áo khoác choàng lên người anh…

Vẻ mặt Đạo diễn bất đắc dĩ nhìn Hàn Văn Vũ cười nói: “Văn Vũ… có phải bị ảnh hưởng lúc nảy hay không? Không có việc gì. Đều đã qua. Tập trung tinh thần. Cảnh này diễn lại 13 lần rồi…”

Tô Diệu Diệu cũng cắn răng, tức giận ngồi ở trên ghế xe, buồn bực nói: “Trong lòng tôi cũng buồn bực, nghĩ tới gậy bóng chày kia liền sợ hãi…”

Hàn Văn Vũ vừa nghe lời này, lại càng lo lắng nhìn toàn trường, sau đó anh nhìn phía sau một đám nhân viên làm việc, có bóng người chớp động, sắc mặt của anh liền ngưng lại, không nói hai lời liền xông thẳng vào trong đám người, đưa tay chụp vào trong một cái….

“Ôi chao!” Cả người Hạ Tuyết bị nắm ra, ném xuống đất, cô ngã ngồi trên mặt đất khóc thét lên, ôm đùi của mình đau đến kên lên.

Tất cả nhân viên cùng một đám người ở phía sau Hàn Văn Vũ đều nhao nhao nhìn Hạ Tuyết cũng không thể tin nổi… Cô cô thật có tinh thần đủ mạnh mẽ… Đuổi như vậy cũng không đi?

“Cô vẫn chưa đi? Người đâu. Ném cô gái này tới bãi rác bên kia cho tôi.” Hàn Văn Vũ không thể nhịn được nữa, nói dứt lời lập tức xoay người sang chỗ khác.

“Anh cho tôi một cơ hội đi. Tôi nhất định sẽ là một trợ lý khéo léo. Làm ơn. Chuyện rượu đỏ lúc nảy, là tôi sai rồi…” Hạ Tuyết đứng lên, phủi phủi hai tay nhìn Hàn Văn Vũ, vẻ mặt đau khổ nghiêm túc nói: “Tôi thực sự rất cần công việc này… Cầu xin anh… Tôi còn xem rất nhiều phim anh đóng, anh là thần tượng của tôi.”

“Tôi không làm việc cùng fan, cực kỳ phiền toái.” Hàn Văn Vũ lạnh lùng đi khỏi.

“Anh yên tâm. Tôi có rất nhiều thần tượng, tôi thích nhất là Tả La, không phải anh…” Hạ Tuyết há hốc miệng, trừng mắt to như hạt châu nhìn Hàn Văn Vũ đột nhiên ngừng lại, thậm chí bóng lưng cứng ngắc. Rất cứng. Rất cứng. Đặc biệt cứng ngắc.

Quả nhiên….

Hàn Văn Vũ thực sự chậm rãi xoay người, giống như xem khỉ ở vườn bách thú nhìn Hạ Tuyết, anh không thể nhịn được nữa, nhìn vẻ mặt kì lạ của mọi người xung quanh, anh cũng thật sự kinh hãi chỉ vào Hạ Tuyết: “Trời ạ!!! Ở đâu tới một cực phẩm như vậy? Mang cô ấy đi! Lập tức ném cô ấy đi !!”

Nhân viên làm việc vừa nghe, liền đi đến trước mặt Hạ Tuyết, không nói hai lời, kéo cả người cô, chuẩn bị ném ra ngoài…

“Làm ơn! Cho tôi một cơ hội đi!” Hạ Tuyết bị nhân viên bên cạnh kéo ra ngoài, vừa quay đầu, chưa từ bỏ ý định kêu lên.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!