You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 077

Chương 77: CÚT ĐI

“Một tháng lương căn bản 5000 đồng, lộ phí xe một tháng 1000 đồng, phụ cấp ăn uống 1000 đồng… tiền điện thoại di động 500 đồng…” Lynda tức giận nhìn Hạ Tuyết nói xong tình hình tiền lương của cô.

Hạ Tuyết càng nghe, trên mặt càng không ngăn được nụ cười, cười giống như đóa hoa …

Hàn Văn Vũ buồn bực ngồi trên sa lon, nhìn vẻ mặt của Hạ Tuyết, anh vốn chắt lưỡi một tiếng cười lạnh, phía sau đè nén lửa giận, đè nén……

“Sau khi sắp xếp công việc của cô, một chút nữa tôi sẽ nói với cô. Ngoài tiền lương cô còn có yêu cầu nào khác không ?” Lynda cực kỳ bất đắc dĩ nhìn Hạ Tuyết.

Hạ Tuyết vội vàng lắc đầu, không kìm được hưng phấn nói: “Không có… Xin hỏi khi nào tôi đi làm?”

Lynda thở dài nhìn Hạ Tuyết, không còn hơi sức nói: “Cô muốn làm khi nào?”

Hạ Tuyết vô cùng nhiệt tình nói: “Tôi có thể đi làm ngay.

Hàn Văn Vũ lập tức từ trên ghế sa lon lấy ra ví tiền màu nâu của mình, nhanh chóng từ trong ví tiền rút ra một tấm card…

Hạ Tuyết sửng sốt nhìn…

Hàn Văn Vũ đè nén tức giận, trực tiếp nhét tấm card vào trong cổ Hạ Tuyết, mới nói: “Cô … cô … cô … Trong tấm card này cũng có khoảng hai ba chục ngàn tiền tiêu vặt, cô lấy xài đi. Tôi đưa trước tiền lương cho cô, cô thích làm thế nào thì làm, chỉ cần cô cút xa ra cho tôi…”

“Nhưng mà…” Hạ Tuyết rút tấm card ra khỏi cổ, nhìn Hàn Văn Vũ ngây ngô nói: “Tôi lấy tiền rồi thì phải đi làm chứ.”

Hàn Văn Vũ lập tức trừng to mắt, chỉ thiếu chút nữa gầm thét thật to: “Không phải tôi đã nói với cô sao? Chỉ cần cô tránh xa tôi ra, coi như đi làm rồi. Tôi trả thù lao cho cô. Được chưa?”

“Vậy không được.” Hạ Tuyết trực tiếp cầm tấm card, nhét lại vào trong tay Hàn Văn Vũ, mới nói: “Tôi phải đi làm, anh mới có thể phát tiền cho tôi. Nếu không, tôi biết rõ, anh rất nhanh sẽ không cần tôi nữa.”

Tròng mắt Hàn Văn Vũ vừa muốn rơi ra, trừng Hạ Tuyết…

Lynda cũng không nhịn được nữa nhìn Hạ Tuyết, sau đó phốc một tiếng, bất đắc dĩ cười rộ lên…

“Cô… đi theo tôi…” Hàn Văn Vũ giống bắt con gà con, níu phía sau cổ áo của Hạ Tuyết, kéo cô đi ra ngoài…

“Muốn đi nơi nào ?”

Hạ Tuyết bị Hàn Văn Vũ kéo ra khỏi phòng hóa trang tầng hai đài truyền hình… nóng nảy hỏi.

Hàn Văn Vũ không nói chuyện, chỉ một mạch túm theo cô bước đi, rất nhiều nhân viên công tác, nhân viên tổ kịch, kể cả nghệ sĩ hợp đồng của đài truyền hình, phóng viên tới tấp nhường đường, lo lắng nhìn Hàn Văn Vũ đang tức giận túm một cô gái nhỏ đi về phía trước, đều kì quái bàn tán…

“Ôi, tôi không thở nổi .” Hạ Tuyết bị túm cổ, thở phì phò…

Hàn Văn Vũ lại không để ý tới cô, trực tiếp kéo cô đi xuống cầu thang, đến cửa lớn đài truyền hình, liền kéo cả người cô ra bên ngoài ném vào trong đống tuyết…

“Ôi chao!” Vẻ mặt Hạ Tuyết cầu xin, ngã trong đống tuyết, chật vật đè cái eo của mình, kêu lên: “Đau quá. Không cần ném tôi như vậy chứ.”

“Cô!” Hàn Văn Vũ tức giận chỉ vào Hạ Tuyết nói: “Cô cút cho tôi! Cút ngay!”

“Khi nào tôi đi làm?” Hạ Tuyết chỉ quan tâm chuyện này.

“Hôm nay tôi không muốn nhìn thấy cô.” Hàn Văn Vũ xoay người rời đi…

“Ngày mai tôi sẽ đi làm.” Hạ Tuyết nhìn bóng lưng Hàn Văn Vũ kêu to…

Nhưng người ta đã đi rồi…

Hạ Tuyết nhìn cửa lớn trống trơn, còn có đám người lui tới đài truyền hình đều không hiểu nhìn cô, cô cắn môi dưới, ánh mắt lóe lên, trong lòng thật sự có phần chua xót, nhưng đành phải thở dài, vừa định chống thân thể đứng lên, trong nháy mắt xoay người, lại nhìn thấy Cẩn Nhu mặc váy da màu đen, áo khoác ngoài đỏ thẫm, tóc gọn gàng, đeo bao tay đỏ thẫm, đang lạnh lùng nhìn mình….

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!