You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 078

Chương 78: MUA MỘT ĐÊM HAI TRĂM NGÀN

Hạ Tuyết sửng sốt nhìn Cẩn Nhu, lại chậm rãi đứng dậy…

Cẩn Nhu nhìn quần áo của Hạ Tuyết từ trên xuống dưới, lại nhớ tới cảnh tượng vừa rồi Hàn Văn Vũ ném cô ra ngoài, khóe miệng cô khẽ nhếch một nụ cười lạnh mới nói: “Thật không ngờ, đêm hôm đó quỷ thần xui khiến, tôi không thể giúp cô bay lên đầu cành làm phượng hoàng hả…”

Hạ Tuyết không lên tiếng, khuôn mặt không chút thay đổi nhìn Cẩn Nhu.

“Bản tính cô vẫn sống hèn mọn như vậy…” Cẩn Nhu nói xong trực tiếp cười nhạt, hơi cúi đầu, kéo nhẹ bao tay của mình.

Hạ Tuyết cười nhạt, sau đó mới ngẩng đầu nhìn Cẩn Nhu nói: “Nghe cô nói như vậy, giống như chúng ta đã thật lâu không gặp, nhưng chưa gặp nhau bao lâu? Mới vài ngày như thế, cô lại nhìn tôi với ánh mắt khác xưa rồi? Cô nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi, bởi vì trong mắt cô, quá khứ giống như căn bản không tồn tại. Cho nên cô hiện tai sống lại, sống lại rồi, sống càng hạnh phúc hơn so với trước kia… Đúng không ?”

Cẩn Nhu chậm rãi cúi đầu, lại nhìn bao tay của mình, mới sâu xa nói: “Đương nhiên… Mỗi ngày tôi nằm bên cạnh một ông già 60 tuổi, nếu tôi không sống tốt một chút, tôi làm sao xứng đáng thân thể trẻ tuổi này của tôi?”

Hạ Tuyết cắn răng một cái, buồn bực tức giận nhìn Cẩn Nhu…

“Còn tiền không?” Cẩn Nhu trực tiếp mở ví tiền ra, từ bên trong lấy ra một tấm card…

Hạ Tuyết nở nụ cười… “Hôm nay tại sao có nhiều người cho tôi tấm card vậy?”

Cẩn Nhu giơ tấm card trên không trung, để cho ánh sáng màu bạc của nó lấp lánh dưới ánh mặt trời… Chậm rãi, cô mới nhìn Hạ Tuyết, nói: “Bên trong này có 200 ngàn… Xem như đêm đó tôi mua đêm đầu tiên của cô đi, dù sao cô không phải thật lòng muốn lên giường với người đàn ông kia, cuối cùng cô cũng không được gì… Cầm đi, cùng em trai của cô sống qua một ít ngày, hẳn cũng đáng giá… Không cần phải ở trong này bị người ta ném tới ném lui, quát tới quát lui.

Hạ Tuyết nắm chặt quả đấm, quay mặt đi, hốc mắt đỏ lên…

Cẳn Nhu chậm rãi nhìn cô hỏi… “Không cần?”

Nước mắt Hạ Tuyết chảy xuống…

Cẩn Nhu nhìn Hạ Tuyết bị tuyết từ trên trời rơi xuống ướp lạnh đến khuôn mặt trắng bệch, ánh mắt trong trẻo, nửa khuôn mặt rất đẹp rất đẹp… Trong lòng cô xiết chặt, ánh mắt oán giận, vẻ mặt tức giận, cô thở mạnh, lạnh lùng mở miệng: “Tôi hận chết bộ dáng cao ngạo của cô, giống như người khác cũng không là người, chỉ có mình cô đủ kiên cường. Cô có gì đặc biệt hơn người? Không phải một ngày làm công việc gấp năm lần người bình thường? Còn bị người ta xem như con chó, ném ở trước mặt tôi, còn giả bộ cao ngạo cái gì?”

Hạ Tuyết lau nước mắt trên mặt, liền muốn xoay người đi khỏi…

“Không nhận tiền lớn của tôi thì nhận một chút tiền nhỏ đi… Trước kia, mỗi khi cô tới nhà của tôi, đều đi bộ về nhà…” Cẩn Nhu đột nhiên từ trong túi xách LV của mình, lấy ra vài tờ 100 đồng, ném trên tuyết, sau đó liền xoay người rời đi…

Hạ Tuyết ngẩn người nhìn mấy tờ 100 đồng đỏ rực trên tuyết, nước mắt lại rơi xuống…..

“Tôi xem thường cô… Cẩn Nhu…” Hạ Tuyết sâu kín nói.

Cẩn Nhu đứng ở đầu kia mặt tuyết, cũng không xoay người…

Tôi xem thường cô… Vốn tưởng rằng cô gả cho Tổng Giám đốc Tam Á, bản thân cô sẽ tốt, nhưng lại sau đó thì thế nào, linh hồn cũng bị mất đi, cô quan tâm tôi, cũng muốn nói những lời độc ác như vậy… tôi xem thường cô… cô không chỉ mất đi người cô yêu, cô còn mất đi người yêu cô… Thậm chí cô đã mất đi khả năng yêu người ta… Vậy cô còn có cái gì?” Hạ Tuyết sâu kín nói…

Cẩn Nhu lạnh lùng xoay người nhìn cô: “Mặc kệ người tôi có bao nhiêu ti tiện, cũng vẫn cao quý hơn so với cô.

Hạ Tuyết khẽ thở dài, không có nói nữa, cất bước đi về phía trước…

Hàn Văn Vũ ôm vai, đứng ở trong cửa lớn lầu một, lạnh lùng trừng mắt nhìn bóng lưng Hạ Tuyết …

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!