You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 079

Chương 79: TÔI ĐÓI BỤNG RỒI

Hàn Văn Kiệt tham gia hội nghị góp ý kiến cuộc phẫu thuật quan trọng, tiện tay cầm tư liệu đi ra phòng hội nghị, khi anh đi qua hành lang thật dài của khu nội trú, hơi do dự một chút, liền đang chuẩn bị rời đi, trong phút chốc đi ra khu nội trú, nhìn thấy Hạ Tuyết đang cùng em trai ở dưới sân khu nội trú, đang chơi bóng đá mini… Mặt anh thoáng qua nụ cười, cũng chưa đi qua, chỉ đứng ở một bên, nhàn nhạt nhìn…

Hạ Tuyết vừa đá quả bóng dưới chân cho em trai, sau đó lại khom người nói với em trai: “Hạ Hân, nhanh lên. Đá tới cho chị đi.”

Hạ Hân cười khanh khách, sau đó lắc lắc mông nhỏ, chạy đến bên cạnh quả bóng nhỏ, dùng chân đá mạnh…

“A… Hạ Hân thật lợi hại…” Hạ Tuyết vui vẻ cười nhìn quả bóng nhỏ lăn về phía mình, cô lại đá nhẹ…

Hạ Hân đột nhiên lại ngồi xuống xổm dưới đất, ôm quả bóng nhỏ, ngẩng lên nhìn chị, có chút đáng thương, bĩu môi nói: “Chị… em đói bụng rồi…”

Hạ Tuyết vừa nghe, kêu lên ồ một tiếng, nhanh chóng chạy tới ôm lấy em trai nói: “Được, chị lập tức đưa em đến nhà ăn ăn cơm, hôm nay, chị tìm được một công việc tốt, về sau Hạ Hân sẽ không bị đói bụng nữa…”

Tròng mắt Hạ Hân sáng ngời, tuy rằng không hiểu ý của chị, nhưng giống như cảm nhận được chị rất vui sướng, nó liền vui vẻ kêu: “Thật sao?

“Thật… ha ha ha…” Hạ Tuyết ôm em trai đang muốn đi vào khu nội trú, lại nhìn thấy Hàn Văn Kiệt đứng ở bên cạnh cây cột, vẫn nhàn nhạt nhìn mình… Không có cười… Cô sửng sốt, sau đó vẫn ôm em trai đi đến trước mặt Hàn Văn Kiệt, cười nói: “Bác sĩ Hàn còn chưa tan việc sao? Hôm nay anh đi làm sớm như vậy, lúc này nên tan việc rồi…”

Hàn Văn Kiệt nhìn đồng hồ trên tay một chút, thời gian đã năm giờ, liền hỏi: “Công việc như thế nào?”

Hạ Tuyết cười tươi như hoa. Vô cùng hài lòng, khoa trương nói: “Tìm được rồi, tiền lương còn rất cao. Tôi rất vui vẻ.”

Hàn Văn Kiệt “Ừm” một tiếng, sau đó ngẩng đầu liếc mắt nhìn Hạ Tuyết một cái, mới hỏi: “Hai chị em muốn đi ăn cơm?”

“Vâng!” Hạ Tuyết cười nói.

Ánh mắt Hàn Văn Kiệt hơi lóe lên, lại gật đầu, nhàn nhạt nói: “Tốt… đi ăn cơm sớm một chút… Nghỉ ngơi sớm một chút…”

“Tốt! Gặp lại!” Hạ Tuyết thực sự cao hứng nói.

Hàn Văn Kiệt gật đầu, rồi nhàn nhạt xoay người đi khỏi…

Hạ Tuyết thật vui vẻ ôm em trai chuẩn bị đi vào khu nội trú, lại sững sờ ở trước đại sảnh, suy nghĩ một chút, mới ôm em trai quay đầu nhìn bóng lưng Hàn Văn Kiệt cao giọng trong trẻo gọi: “Bác sĩ Hàn?”

Hàn Văn Kiệt quay đầu nhìn cô….

Hạ Tuyết hơi do dự một lúc, lại cười ngượng ngùng, mới nhìn Hàn Văn Kiệt quyết định nói…: “Nếu tôi… tìm được công việc… tháng lương đầu tiên, tôi có thể mời anh ăn một bửa cơm hay không?”

Hàn Văn Kiệt không lên tiếng, chỉ hơi chút nghi ngờ nhìn cô, đuôi mắt tràn qua nụ cười

Hạ Tuyết lo lắng nói: “Không có ý gì khác… chỉ là cám ơn anh… cho nên mới muốn mới anh ăn một bữa cơm…”

Hàn Văn Kiệt nghĩ nghĩ, lại ho khan một tiếng, mới chậm rãi đi qua khu nội trú.. Đi tới bên cạnh Hạ Tuyết mới nói: “Hiện tại tôi đã đói bụng rồi… Hôm nay mời tôi ăn đi?”

“A? Nhưng mà tôi…” Hạ Tuyết sửng sốt một lúc… mặt cô ửng hồng… Hiện tại cô không có tiền… Tiền sáng nay, đều mượn của Quách Dung…

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!