You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 082

Chương 82: HẠNH PHÚC VÀ ĐAU KHỔ

Sau bữa ăn tối…

Hạ Hân vì ban ngày chơi mệt mỏi, lại mơ hồ ngủ mất, Hàn Văn Kiệt ôm Hạ Hân, cùng Hạ Tuyết từng bước đi dọc theo hành lang màu trắng thật dài, đi đến phòng bệnh…

“Thật kì lạ…” Hạ Tuyết đột nhiên mỉm cười nói: “Trước kia tôi rất sợ bệnh viện, vừa vào đến chỗ này, liền cảm thấy sởn cả gai óc, cảm thấy sinh mạng rất tuyệt vọng…”

Hàn Văn Kiệt ôm Hạ Hân, hơi nở nụ cười, đi về phía trước. “Vậy bây giờ thì sao?”

Hạ Tuyết quay đầu nhìn Hàn Văn Kiệt, thật lòng nói: “Sau khi biết bác sĩ Hàn, mới phát hiện, chỗ này là nơi làm cho miệng vết thương của người ta khép lại, chúng tôi bị thương mới vào đây, mà không phải đi vào rồi bị thương… E ngại không thể thay đổi được gì, chỉ cần anh dám đối mặt với sự thật, anh có thể ở nơi sâu nhất của tuyệt vọng, nhìn thấy phong cảnh xinh đẹp mà người thường không thể thấy được…”

Hàn Văn Kiệt chậm rãi quay đầu nhìn đôi mắt linh hoạt của Hạ Tuyết, lộ ra ánh sáng chói lọi, cái mũi cao thẳng kia, vẽ ra hình cung xinh đẹp, môi ngượng ngùng mím lại, khuôn mặt bởi vì có ăn canh thuốc mà ửng hồng…

“Cuộc sống của cô vừa mới bắt đầu, học được nhiều như vậy, quá nhạy cảm rồi…” Hàn Văn Kiệt mỉm cười cho ý kiến.

Đột nhiên Hạ Tuyết bất đắc dĩ quay đầu nhìn Hàn Văn Kiệt cười nói: “Tôi không cố ý… tôi cũng hi vọng tôi có thể đơn giản một chút, nhưng tôi lại cảm thấy tôi đã đủ u mê rồi…”

Hàn Văn Kiệt không có nói nữa, chỉ mỉm cười đi vào phòng bệnh, sau đó cẩn thận đặt Hạ Hân lên giường, sau đó cẩn thận đắp kín chăn cho nó.

Hạ Tuyết đứng ở sau người Hàn Văn Kiệt, sâu kín nhìn anh, thật lòng biết ơn nói: “Cám ơn anh… Bác sĩ, tôi thật sự rất cám ơn anh, vẫn luôn làm nhiều chuyện cho chị em chúng tôi…”

“Bác sĩ quan tâm người bệnh, đây là chuyện tất nhiên…” Hàn Văn Kiệt mỉm cười nhắc cổ tay, nhìn nhìn thời gian trên cổ tay một lúc, mới ngẩng đầu nhìn Hạ Tuyết, ánh mắt hơi do dự, mới chậm rãi, nhàn nhạt hỏi: “Ngày mai phải đi làm rồi hả?”

“Vâng.” Hạ Tuyết nhanh chóng nói.

“Y tá trưởng của cô đã xác định rõ cô có thể xuất viện?” Hàn Văn Kiệt lại cẩn thận hỏi.

Hạ Tuyết vội vàng cười gật đầu nói: “Đúng vậy. Chút nữa tôi lập tức đi làm giấy xuất viện, sau đó, sáng mai Hạ Hân cũng có thể rời khỏi chỗ này, cho nên có thể đây là buổi tối cuối cùng chúng tôi ở bệnh viện.”

Hàn Văn Kiệt rũ mắt, lại nhìn thoáng qua đồng hồ trên cổ tay, đã tám giờ rồi…

Hạ Tuyết nhìn Hàn Văn Kiệt giống như đang bận, liền vội vàng cười nói: “Bác sĩ… nếu anh bận, tôi không quấy rầy anh nữa, cám ơn anh đã chăm sóc tôi và Hạ Hân, thật sự rất cám ơn anh.”

Hàn Văn Kiệt hơi cúi đầu, nghĩ nghĩ lại im lặng gật đầu nói: “Tốt… Hai chị em nghỉ ngơi cho tốt…”

“Bác sĩ, hẹn gặp lại…” Hạ Tuyết mỉm cười nói.

Hàn Văn Kiệt lại gật đầu, rồi đi ra khỏi phòng…

Hạ Tuyết đưa anh tới cửa…

Hàn Văn Kiệt lại chăm chú nhìn Hạ Tuyết nói: “Cô nhớ rõ mỗi tuần đến đây khám lại.”

“Uh`m!” Hạ Tuyết lại gật đầu.

Hàn Văn Kiệt nhìn cô một cái, mới chậm rãi xoay người.

Hốc mắt Hạ Tuyết chợt đỏ lên, nước mắt tùy tiện rơi xuống, vì cô sợ mất mặt, lại nhanh chóng hít mũi một cái.

Hàn Văn Kiệt nghe được tiếng nức nở ấy, vừa vặn nhìn thấy một giọt nước mắt của Hạ Tuyết rơi xuống, cô vừa ngượng ngùng vội lau khô nước mắt, vừa nhìn anh cười, mang theo giọt nước mắt trong suốt, cười thật ngọt ngào xinh đẹp…

Hàn Văn Kiệt chăm chú nhìn Hạ Tuyết, lại cho cô một câu: “Hạ Tuyết, có nghe qua câu này chưa? Có liên quan đến trái tim….”

Hạ Tuyết mờ mịt ngẩng đầu nhìn anh.

Hàn Văn Kiệt khẽ nở nụ cười, nói: “Một người chỉ có một trái tim, trái tim có hai ngăn. Một ngăn hạnh phúc, một ngăn đau khổ. Không nên cười quá lớn tiếng, nếu không sẽ đánh thức đau khổ bên cạnh, cũng không nên quá đau khổ, nếu không sẽ ảnh hưởng đến hạnh phúc bên cạnh…”

Hạ Tuyết sửng sốt nhìn anh, suy nghĩ những lời này.

Hàn Văn Kiệt không nói gì thêm, chỉ nhìn cô nhàn nhạt nở nụ cười, liền chậm rãi xoay người đi khỏi…

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!