You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 087

Chương 87: CHẠY TRỐN

Hạ Tuyết vừa nghe tiếng gọi, cô sợ tới mức mồ hôi lạnh ứa ra, lùi ra sau một bước!

“Hạ Tuyết! Trà xanh ướp lạnh của tôi!” Hàn Văn Vũ cao giọng gọi, Dạ Thiên Thiên và Hồ Điệp mỉm cười, hai người nhìn xung quanh . . . . . .

Hạ Tuyết sợ tới mức không dám trả lời, vừa định muốn xoay người chạy trốn, bả vai lại bị một bàn tay vỗ mạnh xuống, cô lo lắng quay đầu, nhìn Hàn Văn Vũ đứng ở trước mặt mình, vẻ mặt cổ quái nhìn cô nói: “Cô đang làm gì? Gọi cô sao không trã lời ! Trà xanh của tôi đâu ?”

“Trong này!” Hạ Tuyết đỏ mặt, vội vàng đưa trà xanh cho Hàn Văn Vũ, sau đó lơ đãng ngẩng đầu, nhìn thấy Dạ Thiên Thiên và Hồ Điệp đang cùng các ngôi sao khác uống rượu đỏ, cô nhẹ nhõm thở phào, cúi đầu. . . . . .

Hàn Văn Vũ vừa uống trà xanh, vừa nhìn bộ dạng của Hạ Tuyết, khó hiểu vươn tay sờ khuôn mặt đỏ rực của cô nói: “Rốt cuộc cô làm sao vậy? Sao mặt lại đỏ như vậy?”

Hạ Tuyết đang nghĩ cách muốn chạy trốn, bởi vì lần trước thiếu chút nữa cô đã bị fans của Dạ Thiên Thiên tiêu diệt mình, bây giờ sao còn dám ở tại chỗ này? Cô vừa nghĩ đến đây, lập tức ngẩng đầu nói với Hàn Văn Vũ: “Tôi đau đầu quá! Dường như bị sốt rồi!”

Hàn Văn Vũ vừa nghe, vươn tay áp lên trán cô, lạnh băng, anh chắt lưỡi một tiếng, lại vươn tay, vò khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn của cô, lắc tới, lắc lui nói: “Cô dám giả bộ bệnh với tôi hả? Nhiệt độ cơ thể cô lạnh băng cũng sắp thành rắn tinh ngàn năm rồi! Mới đi làm buổi đầu tiên, đã muốn chuồn hả?”

Hạ Tuyết cắn môi dưới, bất đắc dĩ thở dài, cúi đầu.

Hàn Văn Vũ nhìn bộ dáng muốn chết của cô, nói: “Nếu cô thật sự cảm thấy mệt mỏi, đến hậu trường nghỉ ngơi một chút! Buổi họp báo sắp bắt đầu, cũng không còn chuyện của cô nữa!”

Hạ Tuyết vừa nghe, liền cười rộ lên, vội vàng gật đầu nói: “Được, được, được, tôi lập tức đi nghỉ ngơi, anh yên tâm!”

Hàn Văn Vũ thật sự không có biện pháp người này, mỉm cười nói: “Cô thật sự là cực phẩm, muốn đi nghỉ ngơi, thì cứ nói tôi tự mình làm, cô đi nghỉ ngơi một chút!”

Hạ Tuyết vừa nghe, cười to vài tiếng ha ha ha, vội vàng chạy vào trong đám người, lúc cô đi về phía hậu trường, vừa che ngực suy nghĩ: Thật không ngờ, Hàn Văn Vũ là em trai của Hàn Văn Hạo, trời ạ, chẳng lẽ là báo ứng? Bởi vì chính mình mắng tổ tông mười tám đời cả nhà bọn họ, cho nên tổ tông mười tám đời đều đến đây?

Fuck! Hiện tại ma quỷ nhiều quá, đầu óc có chút rối loạn, cô thở dài lo lắng, vừa định đi qua hành lang thật dài đi về phía hậu trường, lại phát hiện cánh tay của mình bị ai đó kéo lại, sau đó móng tay thật dài cắm vào trong da thịt của cô, cô ah một tiếng, cau mày cô quay đầu kêu to: “Ai vậy?”

Hồ Điệp tay cầm rượu đỏ, bóng mắt màu xám xinh đẹp nhấp nháy, nhìn cô, vẻ mặt ưu nhã nhưng có chút u ám . . .

Hạ Tuyết hoảng sợ, mặt đỏ lên, cười nói: “Hồ. . . . Hồ. . . . Hồ Điệp. . . . . .”

Hồ Điệp hơi buông lỏng tay Hạ Tuyết, tiến lên một bước, tới gần Hạ Tuyết, nhìn kỹ khuôn mặt trẻ trung của cô, làn da trắng nõn, cô ta cong nhẹ khóe miệng tươi cười, sâu xa nói: “Cô. . . . . . Làm sao lại ở chỗ này? Làm sao lại trở thành trợ lý đời sống cho Văn Vũ?”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!