You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 088

Chương 88: ĐẾN PHÒNG GIÁM CHỀ UỐNG TRÀ!

Sắc mặt Hạ Tuyết trắng bệch, nhớ tới cuộc nói chuyện hai người lần trước, tự mình đã nói muốn rời khỏi thế giới của Hàn Văn Hạo, thật không ngờ lại dính vào người em trai người ta, đổi lại là mình cũng sẽ hiểu lầm. . . . . . vẻ mặt cô đau khổ “À” một tiếng, khó khăn nói: “Tôi. . . . . . Tôi. . . . . . Tôi không biết Hàn Văn Vũ là em trai của Hàn Văn Hạo. . . . . .”

“A. . . . . .” Hồ Điệp mỉm cười nói: “Thật sự là duyên phận. . . . . . Nếu là người khác, sau khi biết sự thật, sẽ nghĩ cô muốn thông qua Văn Vũ tới gần Văn Hạo đấy? May mắn Dạ Thiên Thiên không biết chuyện này, nếu như cô ta biết rõ, tôi thật lo lắng. . . . . . cô ta sẽ nói các fan dùng axít hắt lên người cô!”

Hạ Tuyết sợ tới mức trong đầu “ầm” một tiếng, sau đó lo lắng hỏi: “Vậy phải làm sao bây giờ?”

Hồ Điệp quay đầu nhìn Hạ Tuyết cười rộ lên nói: “Còn làm sao nữa? Đi đi. . . . . Đi được càng xa càng tốt, đừng làm trợ lý cho Văn Vũ nữa, Dạ Thiên Thiên kia, không phải người bình thường, nếu người nào đoạt đồ của cô ta, cô ta sẽ không từ thủ đoạn nào để đoạt trở về! Cô đấu lại cô ta sao? Trong giới giải trí này có bao nhiêu người dám dính vào. . . . .?”

Hạ Tuyết ngơ ngác nghe. . . . . .

Hồ Điệp vừa uống rượu đỏ, vừa dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn cô một lúc, mới ho khan một tiếng, mỉm cười nói: “Làm trợ lý đời sống cho Văn Vũ, nhưng năm ba ngày phải ăn cơm với anh trai đấy!”

Hạ Tuyết nghĩ tới hai tròng mắt của Hàn Văn Hạo như con báo nhỏ, cô không khỏi lạnh run, cô lo lắng hỏi: “Không phải đâu? Bọn họ không phải ở riêng sao?”

Hồ Điệp giống như nghe được chuyện rất buồn cười, rượu đỏ, cười rất khoa trương. . . . “Ôi! Cô thật là khờ. . . . . . Bọn họ làm sao ở riêng, đều là anh em ruột, làm sao không thường xuyên gặp gỡ?”

Hạ Tuyết cắn môi dưới, thở dốc một hơi, lặng im cúi đầu, nghĩ tới 8.000 đồng tiền lương, trái tim cô liền quặn đau. . . . . .

Ánh mắt Hồ Điệp híp lại, lộ ra tia tàn nhẫn, tìm cách nói: “Đúng rồi, vừa rồi Văn Vũ nhờ tôi nói với cô, đến Phòng nghỉ ngơi của Giám chế, cầm bảng chương trình. . . .”

Hạ Tuyết vừa nghe, liền à một tiếng, mỉm cười nói với cô: “Biết rồi, cám ơn cô. . . . . .”

“Không có gì. . . . . .” Hồ Điệp sâu kín vươn tay vén nhẹ sợi tóc lên trán Hạ Tuyết, hết sức dịu dàng cười nói: “Ở trong giới giải trí này, cô nhất định phải học cách bảo vệ mình thật tốt, nếu không, bất cứ lúc nào cô . . . . cũng có thể rơi vào cạm bẫy . . . Lần trước Dạ Thiên Thiên đưa trợ lý của cô tặng cho Tổng Giám đốc công ty ăn sạch, mới bắt được quyền quảng cáo son môi. . . .. .”

Trong lòng Hạ Tuyết lạnh lẽo khó hiểu. . . . . .

“Mau đi đi! Văn Vũ chờ cô đấy!” Hồ Điệp mỉm cười nói.

“Được. . . . . . Gặp lại. . . . . .” Hạ Tuyết hoảng sợ hơi bối rối xoay người, nghĩ lại lời nói của Hồ Điệp, trong lòng cô vốn rất đơn thuần, như có tảng đá lớn đè nặng.

Hồ Điệp bưng rượu đỏ, nhìn Hạ Tuyết chậm rãi từng bước đi vào phòng Giám chế, cô ta cười lạnh, sau lưng trợ lý đột nhiên đi ra, đứng phía sau Hồ Điệp hỏi: “Làm như vậy được không? Trong phòng Giám chế, rõ ràng đang chờ Dương Tinh. . . Nếu Tổng giám Lưu phát hiện không phải Dương Tinh. . . .”

“Đàn ông thêm một con cá, lại ngại ăn nhiều sao? Huống chi, vì có được vai nữ chính, Dương Tinh đã đồng ý với người ta rồi, cô ta sớm hay muộn cũng chạy không thoát phải lên giường với người ta!” Hồ Điệp sắc bén quay người lại, ngẩng đầu lên, lạnh lùng căn dặn: “Mời tất cả phóng viên, đến phòng Giám chế uống trà!

Trợ lý mỉm cười nhẹ nhàng gật đầu nói: “Vâng!”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!