You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 091

Chương 91: PHÓNG VIÊN ĐẾN

Lynda vừa định đi tới, nói cho Hàn Văn Vũ về chuyện quy định của Hollywood, lại nhìn thấy anh nhào tới một hành lang khác, cô đang sững sờ, lại nhìn thấy Tiểu Thanh lo lắng chạy tới, cô một phát kéo Tiểu Thanh hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

Tiểu Thanh ôi một tiếng, cúi đầu sát lỗ tai Lynda nói một câu, Lynda cũng khiếp sợ vội chạy theo Hàn Văn Vũ chạy về phía trước. . . . . .

Hàn Văn Vũ vừa chạy lên phía trước, vừa nghĩ đến Hạ Tuyết đứng giữa bầu trời tuyết bay, ánh mắt sáng lấp lánh, rất vui vẻ, đối cuộc sống tràn ngập hi vọng, tươi cười nhìn anh, anh cắn răng, nổi điên xông về hướng hành lang, nhìn thấy phòng nghỉ của Giám chế Lưu ngay tại trước mắt, đột nhiên não của anh muốn choáng váng, lại tức giận một chân đá văng cửa ra, nhìn thấy Giám chế Lưu đặt Hạ Tuyết trên sa lon, đang bịt kín miệng của cô, hôn xuống cổ của cô, Hạ Tuyết đang thống khổ khóc lóc, tuyệt vọng giãy giụa, Hàn Văn Vũ giận dữ gầm lên, như một mãnh thú lao tới phía trước, một phát tóm lấy Giám chế Lưu, nổi điên ném cả người lão ngã trên mặt đất, sau đó nắm cổ áo lão, vung nắm tay lên, nổi giận gầm lên một tiếng, đấm thẳng vào mặt của lão

Giám chế Lưu còn chưa kịp phản ứng, cả người đã hôn mê bất tỉnh. . . . . .

Hạ Tuyết tuyệt vọng sợ hãi lui đến một bên, nhìn bộ dáng Hàn Văn Vũ tức giận, trong lòng cô đột nhiên đau xót, rốt cuộc tỉnh táo, cô đã được cứu rồi, trong nháy mắt sụp đổ òa khóc, lớn tiếng hỏi . . . . .. “Tại sao anh phải làm như vậy? Tại sao anh muốn bán tôi cho Giám chế Lưu?”

“Cô đang nói bậy bạ gì thế?” Hàn Văn Vũ tức giận, đau lòng nửa quỳ trước mặt Hạ Tuyết, vội lấy quần áo ngổn ngang bên cạnh ghế sa lon cho cô mặc vào, lo lắng nói: “Bán cô cho Giám chế Lưu làm gì? Kiếm tiền? Kiếm thù lao đóng phim? Kiếm vai diễn? Tôi đến mức đó sao? Hơn nữa, cho dù muốn bán, cũng tìm người đẹp một chút chứ?”

Hạ Tuyết sợ tới mức ánh mắt hoảng loạn, thần trí mơ hồ, nhìn bộ dáng đau lòng của Hàn Văn Vũ, vẫn sợ hãi run rẩy nhìn Hàn Văn Vũ, nghẹn ngào hỏi: “Thật sự không phải anh sao? Thật sự không phải anh sao?”

Hàn Văn Vũ đau lòng đứng dậy: “Cô nghĩ tôi có lý do làm như vậy sao? Tôi đau lòng chạy tới, hận không thể giết lão đi ! ! Cô lại nghi ngờ tôi?”

Hạ Tuyết oa một tiếng, rốt cuộc khóc lên, nghiêng người tới phía trước, ôm cổ Hàn Văn Vũ, đau lòng rồi lại vui vẻ khóc rống lên: “Tôi biết không phải anh mà!! Tôi biết không phải anh mà!!”

Hàn Văn Vũ bất đắc dĩ thở dài, ôm Hạ Tuyết, vỗ nhẹ phía sau lưng của cô, vẻ mặt đau lòng, vuốt nhẹ tóc cô, an ủi nói: “Không sao. . . . Đều đã qua rồi . . . . . . Một quyền của tôi đã đánh tên đàn ông xấu xa kia ngất xỉu rồi ! Một chút nữa tôi băm vằm lão ra, làm nhân bánh bao xá xíu cho cô !”

Hạ Tuyết tiếp tục khóc nức nở, chỉ cần nghĩ đến vừa rồi người đàn ông kia nằm ở trên người mình, cô không nhịn được rơi lệ. . . .

Hàn Văn Vũ bất đắc dĩ nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Tuyết, đau lòng dùng ngón tay cái lau nhẹ nước mắt trên mặt cô, vừa lau vừa nói: “Ôi, đừng khóc nữa, nước mắt lớn bằng hạt đậu rồi !”

Lynda và Tiểu Thanh chạy vào liếc mắt một cái nhìn thấy Hạ Tuyết đang khóc thê lương, còn Giám chế Lưu thì ngã xuống đất ngất đi, hai người giật mình kêu lên một tiếng, lập tức đóng cửa lại. . . . .

Tiểu Thanh đau lòng nhìn Hạ Tuyết, gấp đến độ giậm chân nói: “Mẹ nó! Đều là Dương Tinh chết tiệt kia làm hại!”

“Đừng ồn ào!” Lynda lập tức đi tới trước mặt Hạ Tuyết, nhìn cô vẫn nghẹn ngào khóc nức nở, cô đau lòng thở dài, vừa lau khô nước mắt cho Hạ Tuyết, vừa nói: “Cô đừng sợ! Thật ra là một hiểu lầm! Không có việc gì rồi. . . . . .”

Hạ Tuyết vẫn khóc nức nở, nhìn tất cả mọi người chạy đến đây, trong lòng có chút bình tĩnh, gật đầu.

“Tiểu Thanh! Cô lập tức ra ngoài nhìn xem có phóng viên hay không? Nếu phóng viên chưa phát hiện chuyện này thì xử lý tốt, nếu phát hiện thì phiền toái rồi ! Tôi đi ra ngoài trước, gọi điện thoại về công ty!” Hai người nói xong, lập tức bước nhanh ra ngoài cửa . . . . . .

Hàn Văn Vũ đau lòng nhìn Hạ Tuyết trong ngực mình vẫn khóc thật đáng thương, anh nặng nề thở dài, cởi tây trang của mình, choàng lên người cô, liền ôm ngang người cô, chuẩn bị đi ra ngoài, lại nhìn thấy Tiểu Thanh nhào vào cửa, nhìn bọn Hàn Văn Vũ nói: “Không tốt, có rất nhiều phóng viên đến đây! Cũng không biết tại sao lại đến!”

Hàn Văn Vũ sửng sốt. . . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!