You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 093

Chương 93: CƠM HỘP

Giám chế Lưu mở cửa ra, tất cả phóng viên đều muốn đưa tin lên trang đầu nên nhao nhao cầm máy ảnh kỹ thuật số, ánh đèn flash chớp lên . . . . . .

Hàn Văn Vũ và Giám chế Lưu, hai người đi đến cạnh cửa, đột nhiên bị ánh đèn chiếu lên mặt khó chịu. . . . . .”Ôi, các người làm gì vậy?”

“Giám chế Lưu, trên mặt của ông xảy ra chuyện gì?” Có một phóng viên tinh mắt nhìn thấy, hỏi.

Lynda ôm vai, thờ ơ nhìn tên phóng viên trẻ, Tiểu Thanh lập tức nhớ kỹ tên của tờ tạp chí và tên của phóng viên kia. . . . . .

Giám chế Lưu và Hàn Văn Vũ cùng cười ha ha, đi về phía trước, nói: “Không biết ở hội trường ăn thứ gì đó, bị dị ứng . . . . . .”

“Nhưng bộ dáng ông nhìn như bị người đánh !” Phóng viên kia lại hỏi.

“Nói bừa! Ai dám đánh tôi!” Giám chế Lưu cố ý dừng một chút, trừng mắt liếc nhìn phóng viên kia một cái, cười nói: “Cậu đừng viết loạn đấy, tôi sẽ tố cáo cậu!”

Hàn Văn Vũ cười kéo chặt vai Giám chế Lưu, nói: “Giám chế Lưu, có thể bọn họ tưởng rằng tôi đánh ông!”

Giám chế Lưu lại cười ha ha ha nhìn Hàn Văn Vũ nói: “Điều này sao có thể?”

Hạ Tuyết đứng ở phía sau đám người, nhìn Hàn Văn Vũ vừa cùng Giám chế Lưu xưng anh gọi em đi về phía trước, vừa vụng trộm hung hăng nắm chặt bả vai lão, bộ dáng thật sự đáng yêu, cô không khỏi nở nụ cười. . . . . .

Tiểu Thanh và Lynda đi tới bên cạnh Hạ Tuyết, nhìn Hàn Văn Vũ cười nói: “Có phải cô cảm thán, lúc đầu cảm thấy Văn Vũ chúng ta xấu xa vô tình, bây giờ lại rất nhiệt huyết xúc động ?”

Hạ Tuyết oan uổng nói: “Tôi cũng không có nghĩ anh ấy xấu xa vô tình. . . . . . Bất quá, thật sự tốt hơn người khác!”

“Đương nhiên rồi!” Lynda hơi bất đắc dĩ cười nói: “Anh là người nói năng chua ngoa nhưng trong lòng mềm như đậu hủ!”

“Văn Vũ chúng ta tốt nhất!” Tiểu Thanh vội vàng gật đầu, nói rất chắc chắn.

Lynda lườm cô một cái, rít lên: “Được rồi, xử lý xong tên háo sắc, làm việc đi! Cả ngày hôm nay bận muốn chết!”

Hạ Tuyết vẫn nhìn theo bóng lưng Hàn Văn Vũ đi xa, cao to, phóng khoáng, trong lòng cô cảm thấy ấm áp, nở nụ cười. . . . . .

Hồ Điệp bưng ly rượu đỏ nhìn Hàn Văn Vũ và Giám chế Lưu nói cười đi ra, Hạ Tuyết cũng mỉm cười đứng trong đám người, dường như không có việc gì, cô cắn răng một cái, nắm chặt ly rượu trong tay, hận đến ngứa răng nói: “Cô được lắm! Như vậy cũng bị cô tránh thoát rồi ! Hừ! Chờ xem”.

Cả ngày hôm nay đều vô cùng bận rộn, buổi sáng họp báo, buổi chiều quay quảng cáo, tiếp theo đến Đài Truyền Hình phỏng vấn, sau đó trở lại studio xem xong cuốn phim “Người yêu thời gian”, rồi đến phòng chụp ảnh số 2, chụp bổ sung một vài cảnh, cho nên lúc tối, tất cả mọi người đều cầm hộp cơm tụ lại, vội vàng ăn cơm, cho dù bận quay phim tiếp, ngay cả Hàn Văn Vũ cũng cầm hộp cơm xa xỉ của mình, ngồi trên ghế chuyên dụng, vừa ăn vừa cùng đạo diễn đang thương lượng cái gì. . . . . .

Hạ Tuyết vừa ăn cơm, ngồi sát lại bên cạnh Tiểu Thanh hỏi: “Thì ra, Văn Vũ cũng phải ăn cơm hộp sao, tôi vẫn cho là ngôi sao cao cấp cũng sẽ ra ngoài cơm nước xong rồi trở về !”

“Đừng nói đùa!” Tiểu Thanh vừa ăn thịt gà vừa nói: “Ra ngoài ăn một bữa cơm, tốn bao nhiêu thời gian, tất cả mọi người ở studio đang đợi, bao gồm cả ngôi sao lớn nhỏ, Đạo diễn, Phó Đạo Diễn, kỹ thuật viên ánh sáng, chuyên viên nhiếp ảnh. . . . . . Đây là một đoàn thể, gia nhập đoàn thể này, một người nghệ sĩ đủ tư cách, đều phải tôn trọng từng người trong đoàn thể! Thức ăn của Văn Vũ là tốt nhất, có bào ngư! Chúng ta cũng chỉ có thể ăn thịt gà, cô vẫn đồng tình với anh ấy sao! ?”

Hạ Tuyết nở nụ cười. . . . . .

Hàn Văn Vũ cùng đạo diễn đang nói cái gì, đột nhiên quay đầu lại nói với Hạ Tuyết: “Tới đây một chút!”

Hạ Tuyết ah một tiếng, bưng hộp cơm chạy tới, ngồi xổm bên cạnh anh, vội vàng hỏi: “Có chuyện gì vậy? Có phải khát nước hay không? Hay muốn ăn cái gì?”

Hàn Văn Vũ trực tiếp chỉ mình ở trong màn hình TV nhỏ, nói với đạo diễn gì đó, mới cầm lấy đũa, gắp một miếng bào ngư lớn bỏ vào hộp cơm của Hạ Tuyết, nói: “Hôm nay cô bị khi dễ, ăn nhiều một chút!”

Trong lòng Hạ Tuyết lại ấm áp, nhìn bào ngư trong hộp cơm, cảm động nở nụ cười. . . . . .

“Tôi cũng muốn!” Tiểu Thanh vội vàng chạy tới, làm nũng. . . . . .

Hàn Văn Vũ cũng gắp cho cô một miếng. . . . . .

Dung Dung cũng muốn chạy tới, Lynda ngồi ở đầu kia, vừa ăn cơm, vừa cầm chiếc đũa giơ lên: “Ăn sạch của anh ấy, các người đều đi chết cho tôi!”

Mọi người vừa nghe, đều lẩm bẩm đi về. . . . . .

Hạ Tuyết cũng cười muốn đi về, nhìn lại hộp cơm của mình có thêm một miếng bào ngư nữa, cô sửng sốt ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Vũ, anh đã vừa vội vàng ăn như hổ đói, vừa cùng đạo diễn nghiên cứu màn ảnh. .

Cô nhìn anh, trong lòng lại ấm áp nở nụ cười.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!