You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 095

Chương 95: NHẬP VAI

Trời rét đất tuyết.

Quảng trường Trung Hoa. . . . .

Hàn Văn Vũ, Lynda và Tiểu Thanh, kế tiếp là đạo diễn Tôn Minh cùng không ít nhân viên nghiệp vụ đang vây quanh, nhìn Hạ Tuyết nằm trên ghế, cô đang mơ mơ màng màng tỉnh lại, khi cô mở ánh mắt mê man, lại thấy có rất nhiều khuôn mặt nhìn cô xuất thần, cô oa một tiếng, vội vàng kêu lên: “Các người làm gì vậy?”

Hàn Văn Vũ chắt lưỡi một tiếng, bất đắc dĩ nhìn Hạ Tuyết, cười nói: “Cô không biết xấu hổ còn nói? Cô nói xem tôi nhảy lầu, cô ngất cái gì chứ?”

Hạ Tuyết nhìn Hàn Văn Vũ sửng sốt, vui mừng nói: “Anh nhảy lầu xong rồi hả!”

Mọi người vừa nghe lời này đều ồ lên một tiếng, việc ai người nấy cứ làm, chỉ có Hàn Văn Vũ và đạo diễn vẫn đang nhìn Hạ Tuyết suy ngẫm. . . .

“Anh không sao chứ?” Hạ Tuyết nhảy dựng lên, xem xét Hàn Văn Vũ toàn thân trên dưới . . . . .

“Có thể có chuyện gì?” Hàn Văn Vũ không nhịn được cười, trừng mắt nhìn cô: “Tại sao cô lại ngất hả? Lo lắng cũng không đến mức như vậy chứ? Làm như tôi thật sự muốn nhảy lầu”.

Ánh mắt Hạ Tuyết hơi ảm đạm, có chút xấu hổ, nhẹ nhàng nói: “Bởi vì khi cha mẹ tôi mất, tôi tận mắt nhìn thấy. . . . tôi luôn cảm thấy rất nguy hiểm, có quá mức mẫn cảm, trái tim tôi như bị bóp nghẹt, không khỏi cảm thấy sợ hãi. . . . cũng không khống chế được bản thân. . . . .”

Một câu nhẹ nhàng hời hợt nói ra, không có bi thương. . . . . .

Hàn Văn Vũ lại nhìn Hạ Tuyết đứng trong tuyết, giọng nói nhẹ tênh, anh muốn chạy tới ôm lấy cô nhóc tội nghiệp này, vẻ mặt anh đột nhiên tươi cười nói: “Tôi nói cho cô biết, nếu muốn ở trong giới giải trí này, thì phải trộn lẫn một chút, hoặc là cực kỳ đáng thương, hoặc là thật mạnh mẽ !”

Hạ Tuyết ngẩng đầu nhìn Hàn Văn Vũ, đột nhiên không tim không phổi cười nói: “Ôi! Tôi cũng không phải là người trong giới giải trí. . . . .Tôi chỉ là trợ lý của anh thôi, chỉ cần anh phát tiền lương đầy đủ cho tôi, tôi cũng đã vô cùng biết ơn rồi !”

Hạ Tuyết vừa nói xong, định xoay người, lại nhìn đạo diễn Tôn Minh đang chăm chú quan sát cô, cô kỳ quái nhìn đạo diễn, mỉm cười hỏi: “Đạo diễn. . . . . .”

Hàn Văn Vũ cũng nhìn đạo diễn. . . . . .

“Đứa nhỏ này cảm quan rất mạnh . . . . . .” Tôn Minh đột nhiên có thâm ý vỗ nhẹ trên vai Hạ Tuyết.

Hạ Tuyết sửng sốt, quay đầu nhìn Hàn Văn Vũ hỏi: “Cái gì mà cảm quan?”

Hàn Văn Vũ cười nói: “Là nhập vai. . . . . . Nhập vai rất tốt. . . . . . có thể vừa rồi cô nhìn thấy tôi nhảy lầu, liền sinh ra cảm giác thật, cảm thấy tôi có thể sẽ chết. . . . . . Loại thiên phú này không phải người bình thường có được, đáng tiếc cô không phải là diễn viên!”

Hạ Tuyết ah một tiếng, cười ha ha ha ngây ngô nói: “Tôi cũng có thể làm diễn viên đấy, lúc nảy tôi lên lầu, nhìn diễn viên quần chúng ở dưới lầu chỉ lên kêu la, tôi cảm thấy rất dễ mà, lại còn có tiền nữa!”

“Tiền, tiền, tiền, tiền, trong đầu của cô chỉ là tiền, có thể có thứ khác hay không! ?” Hạ Văn Vũ không để ý tới cô, xoay người đi về phía trước, chuẩn bị xem phim. . . . . .

Hạ Tuyết lập tức kéo sau áo của anh, cười xin: “Tôi muốn diễn mà. . . . . .” Thật ra, cô chỉ cần ở chung với Hàn Văn Vũ một ngày, cô phát hiện, người đàn ông này thật sự rất tốt đến không tin được, Hạ Tuyết càng ngày càng không sợ anh, thậm chí cảm thấy anh giống như anh trai, thương yêu mình.

“Cút!” Hàn Văn Vũ ngồi vào ghế chuyên dụng, lúc vừa định xem phim, Tôn Minh ngậm một điếu thuốc, bật lửa, hít một ngụm khói, giống như đang phân vân điều gì đó rồi nhả khói ra, mới quay đầu nhìn Hạ Tuyết nói: “Cô. . . . .thử diễn cho tôi xem cảm xúc vui, giận, yêu, ghét ?”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!