You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 098

Chương 98: PHÒNG CỦA TÔI

Sau khi kết thúc quay phim đã 3 giờ sáng, trên đường về, Hàn Văn Vũ mệt mỏi không chịu nổi, khoác tấm chăn lông nằm trên xe ngủ thiếp đi, Hạ Tuyết tinh thần sáng lạng, cười nhỏ, lái xe chạy vào núi Dương Minh, sau khi đỗ xe trước rào chắn biệt thự, mới quay đầu nhìn Hàn Văn Vũ vẫn ngủ say, cô đau lòng thở dài, vươn tay ra, đẩy nhẹ Hàn Văn Vũ, cao giọng kêu: “Văn Vũ? Văn Vũ! Thức dậy! Cháy rồi!”

Hàn Văn Vũ nằm trong chăn lông thở phì phò nói: “Ngủ một chút nữa. . . .”

“Vào nhà ngủ tiếp, đã về đến cửa nhà rồi!” Hạ Tuyết lại cao giọng kêu!

Rốt cuộc Hàn Văn Vũ mở mắt nhìn hoàn cảnh xung quanh, mới nhìn Hạ Tuyết đang nhìn anh cười, anh thở dài, giọng khàn khàn mệt mỏi hỏi: “Cô không mệt sao? Nhìn cô giống con gà chọi quá! Tinh thần rất sung . . . . .”

Không mệt đâu!! Trước kia tôi làm việc liên tục 48 tiếng đồng hồ, tinh thần cũng rất tốt. . . . . . Không có gì làm khó tôi! Anh nhanh chóng thức dậy, sau đó ngoan ngoãn về nhà tắm rửa, rồi ngủ tiếp!” Hạ Tuyết lập tức mỉm cười nói.

“Ừ!” Hàn Văn Vũ ngáp một cái, duỗi lưng, bước xuống xe, đứng bên cạnh nói: “Đã trễ thế này, cô lái xe về nhà đi. . . . . .”

“Không cần, dưới chân núi có xe bus chạy 24/24 giờ đến nhà tôi, anh yên tâm đi!” Hạ Tuyết mỉm cười nói.

Hàn Văn Vũ cũng không để ý tới cô, anh thật sự mệt mỏi, vặn eo bẻ cổ, cất bước vào cửa nhà . . .

Hạ Tuyết nhô đầu ra cửa sổ, hét to với Hàn Văn Vũ: “Này!! Nhớ phải tắm rửa rồi ngủ, không được uống rượu đỏ đấy…, bởi vì rượu đỏ ảnh hưởng đến não, làm mất ngủ! Có nghe không?”

Hàn Văn Vũ vẫn không để ý tới cô, lập tức đi vào nhà . . . . . .

Hạ Tuyết phốc một tiếng, nở nụ cười, sau đó tắt máy xe, cầm lấy cái chăn lông, đi xuống xe, đóng cửa xe, lại đi vòng ra phía sau xe, mở cửa ra, bò vào, sau đó ngâm nga ca hát, khoác cái chăn lông, nằm xuống cuộn trên ghế xe, hít hít mũi, từ trong túi áo, lấy điện thoại di động ra, bấm số gọi Quách Dung . . . . . .

Điện thoại đang kết nối. . . . . .

“Alo . . . . .” Đầu điện thoại bên kia truyền đến giọng khàn khàn của Quách Dung . . . . . .

“Là tôi!” Hạ Tuyết véo von cười nói: “Em trai tôi thế nào? Hôm nay có ngoan không? Có nhớ tôi không?”

Quách Dung nheo mắt, rướn người lên, nhìn đồng hồ báo thức cạnh giường, mẹ nó! Đã 3 giờ sáng! Cô muốn khóc kêu lên: “Này . . . . . Cô không sao chứ, 3 giờ sáng rồi, cô gọi điện thoại về để hỏi thăm em trai cô sao? Cô không biết mấy giờ sao?”

“Không! Tôi nhớ nó thôi! Bảo cho nó ngoan một chút..! Cô nói với nó, chị rất nhớ nó, chị đang rất cố gắng làm việc, rất nhanh sẽ có cuộc sống tốt đẹp!” Hạ Tuyết vui vẻ cười nói!

“Mẹ nó! Bây giờ cô đang ở đâu?” Quách Dung hỏi.

“Hiện tại tôi đang ở ký túc xá, rất náo nhiệt! Tôi nói cho cô biết…, chị Lynda sắp xếp chỗ ở rất đẹp cho tôi, mỗi người một phòng, có giường nhỏ màu hồng, có đồng hồ báo thức màu vàng, có con mèo hellokitty, còn có hệ thống sưởi ấm nữa, chăn đắp thật thoải mái . . . . .” Giọng Hạ Tuyết trong vắt cười nói: “Sau này cô tới đây, chúng ta ôm nhau ngủ!”

“Ôm cái đầu cô! Em trai cô rất tốt, không cần lo lắng. . . . . . Tối hôm nay có chút buồn, vừa ăn cơm vừa khóc, muốn gặp cô, sau đó thì không có việc gì rồi. . . . . .” Quách Dung nói.

Nước mắt Hạ Tuyết rơi xuống, lại vui vẻ cười nói: “Cám ơn mọi người! Tôi sẽ cố gắng kiếm tiền!”

“Được, được, được, tôi mệt rồi, cô cũng ngủ đi! Đã có phòng nhỏ đẹp như thế, ngủ cho ngon đi! Ngủ ngon!” Quách Dung lập tức cúp điện thoại!

Hạ Tuyết lau nước mắt, sau đó nằm trên ghế xe, đắp lại tấm chăn lông, lạnh run chìm vào giấc ngủ. . . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!