You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 100

Chương 100: TIẾNG TIM ĐẬP

Sáng sớm!

Chín giờ!

Tuyết rơi!

Tuyết bay phất phới!

Hàn Văn Vũ nằm trên giường đang ngủ say, lại nghe được từng đợt tiếng động kì quái, sau đó nghe tiếng một cô gái hát nhỏ “Mặt trăng cong cong” . . . .”. Mặt trăng cong cong chớp mắt, cơn gió lay động, em cười thơ ngây, mình tựa sát vào nhau, con diều bay cao bay xa, tay buông sợi dây, nếu muốn bay thì dùng sức đuổi theo, mộng đẹp sẽ thành hiện thực . . . . . Tương lai, một ngày nào đó, có lẽ anh sẽ nghịch ngợm giở trò, hoặc chọc cho emanh rơi lệ, em vẫn yêu anh, không đổi thay, tương lai một ngày nào đó, muốn anh nói mãi mãi, trong tay vẫn còn giữ lời thề với em, thật đẹp? A a a a a. . . . . .”

Lông mày Hàn Văn Vũ dần dần buông lỏng, nghe bài hát ru ngọt ngào, lại muốn dần dần ngủ tiếp, đột nhiên mở mắt, nhớ tới tối hôm qua Hạ Tuyết ngủ ở đây, người ca hát kia là cô?

Hàn Văn Vũ từ trên giường ngồi dậy, vuốt lại tóc, vội vàng xuống giường, vọt vào phòng tắm, cọ rửa loạn xạ, đi chân trần ra khỏi phòng, giẫm lên sàn nhà trắng phau, đi xuống cầu thang xoắn ốc trắng phau, nhìn thấy Hạ Tuyết mặc chiếc váy ngắn màu trắng do sáng nay anh sai người đưa tới, bên ngoài khoác chiếc áo màu đen rộng là thời trang Paris đang thịnh hành, tai đeo khuyên tai tròn, chân mang giày đen, đang cười vui vẻ cầm bình tưới, phun lên chậu Tiên Nhân Chưởng . . . . .

“Mặt trăng cong cong chớp mắt, cơn gió lay động, em cười thơ ngây. . . .” Hạ Tuyết phun nước cho cây Tiên Nhân Chưởng, lại đông đông đông đi đến phía sau ghế sa lon, ngồi trước bể cá vàng, cầm lấy thức ăn, múc 3 muỗng cho vào bể cá. . . “Chào buổi sáng, ăn cơm đi, ăn no bụng, sinh nhiều cá nhỏ, chờ bọn mày lớn lên, tao vớt bọn mày đem bán!”

Hàn Văn Vũ không khỏi bật cười . . . . . .

Hạ Tuyết vừa nghe tiếng cười, lập tức ngẩng đầu, nhìn Hàn Văn Vũ đang đi xuống thang lầu. . . . Cô cười vui vẻ nói: “A…? Anh tỉnh rồi! Tôi đã làm buổi sáng xong, quét dọn nhà sạch sẽ, tưới nước cho cây hoa, cho cá ăn!”

Hàn Văn Vũ ngồi trên sa lon, nhìn Hạ Tuyết chạy đến tủ giầy, lấy ra một đôi dép lê đưa tới bên chân Hàn Văn Vũ nói: “Sau này không được đi chân trần!”

Hàn Văn Vũ vừa mang dép, vừa tò mò nhìn Hạ Tuyết nói: “Cô không sợ sao?”

“Sợ cái gì?”

“Cô ở lại nhà tôi buổi tối, không sợ tôi ăn cô sao?” Hàn Văn Vũ ôm vai, tựa vào trên sa lon, thật sự tò mò hỏi.

Hạ Tuyết cố ý trợn mắt nhìn anh, cầm một cái gối ôm, ném đến vai của anh, anh hơi khom lưng, nhét cái gối ôm vào sau lưng, nói: “Anh muốn ăn sạch tôi sao? Dương Tinh cho anh, anh cũng không ăn!”

Hàn Văn Vũ thật sự không biết nói gì, trừng mắt nhìn cô…..”Cho nên cô đã tỉnh lại. . . . . .”

“Tôi đã tỉnh lại, phát hiện mình nằm ở nhà anh, tôi vô cùng cám ơn anh, sau đó đi tắm nước nóng, sau đó mặc quần áo anh đưa, vui vẻ giúp anh làm việc nhà để báo đáp anh!” Hạ Tuyết mặt dày cười.

Hàn Văn Vũ ôi một tiếng, không thể tưởng tượng nổi, lắc đầu cười nói: “Cô thật sự là cực phẩm!”

Hạ Tuyết cũng không để ý lời anh nói, đột nhiên đưa tay nắm chặt tay anh, kéo anh đứng dậy, nói: “Nhanh lên! Ảnh đế! Chúng ta tới ăn bữa sáng! Hôm nay tôi làm rất nhiều món nha…!”

Hàn Văn Vũ bất đắc dĩ đứng lên, ánh mắt hơi có chút ngạc nhiên, vui tươi, cảm giác được bàn tay bé nhỏ của Hạ Tuyết đang nắm chặt lấy tay anh, anh đỏ mặt, ho khan một tiếng, lại cố ý nắm bàn nhỏ nhắn của Hạ Tuyết, thậm chí lơ đãng đan xen năm ngón tay mình vào tay cô, nói: “Tôi đi nhìn xem cô làm bữa sáng ra sao?” Anh nói xong, kéo tay Hạ Tuyết đi vào phòng bếp, nhìn trên bàn bày đầy món ăn . . . . ..”Oa . . . . . rất phong phú . . . . ..”

“Đương nhiên rồi!” Hạ Tuyết cũng rất thỏa mãn, cầm lấy đũa, gắp lên một khối bánh trứng nho nhỏ, đưa tới miệng Hàn Văn Vũ, cười nói: “Ha ha nhìn đi!”

Hàn Văn Vũ nhìn cô, lơ đãng đôi tay nhẹ kéo hông của cô, há miệng ăn miếng bánh trứng, anh phát hiện bánh trứng này quả thật rất khác, tan vào trong miệng, ăn rất ngon, anh ừ một tiếng, vội vàng gật đầu cười nói: “Ăn rất ngon. . . . .”

Hạ Tuyết cười vui vẻ đẩy anh đến ghế, ngồi xuống, sau đó khẽ cúi người, từ phía sau lưng anh, nhìn mặt anh, nói: “Tôi còn cắt một miếng bào ngư trong tủ lạnh của anh, xắt sợi, nấu cháo! Tôi lập tức múc lên cho anh ăn!”

Bàn tay Hàn Văn Vũ hơi duỗi về phía sau, vỗ nhẹ lên mặt cô, mỉm cười nói: “Được. . . . . . Cám ơn. . . . . .” Anh nói xong, đột nhiên, không hiểu sao trái tim lại đập “bùm bùm”, đập rất vui sướng, rất thỏa mãn, anh sửng sốt, vỗ lồng ngực của mình, suy nghĩ chuyện gì vậy?

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!