You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 106

Chương 106: CÙNG MỘT CHỔ

Xe chạy qua trung tâm thành phố sầm uất, cây cối hai bên đường bị bỏ lại phía sau, xe chạy về phía trên núi. . . .

Hạ Tuyết vừa căng thẳng lái xe, vừa nghe hai anh em bọn họ đang nói chuyện gia đình, từ câu chuyện, cô dần dần hiểu được một số việc, thật ra Hàn Văn Vũ cũng không như trong tưởng tượng của mọi người, chỉ là một siêu sao đơn giản, mà anh và Hàn Văn Hạo chuẩn bị thành lập một công ty điện ảnh và giải trí truyền hình lớn nhất, cho nên Hàn Văn Hạo phóng túng cho em trai gác lại sự nghiệp dòng họ, để mặc cho anh tự do phát huy, nhưng lời nói và thái độ của Hàn Văn Hạo như thay cho cha mẹ, ra lệnh cho em trai, trong ba năm phải trở về gánh lấy sự nghiệp dòng họ!

Hàn Văn Vũ cũng không đáp lại, chỉ cười thần thần bí bí, anh giống như con ngựa hoang không dây cương, chưa bao giờ chịu trói buộc!

“Anh suốt ngày cứ nhìn ngó em, không thấy anh chú ý đến Văn Kiệt?” Hàn Văn Vũ nhanh chóng chuyển đề tài!

“Chú ấy làm việc vững vàng, lý trí, đắn đo, có chừng mực! Chưa bao giờ phạm sai lầm!” Hàn Văn Hạo lạnh lùng nói.

“Chú ấy và Mộng Hàm khi nào chuẩn bị kết hôn? Trong ba anh em chúng ta, chỉ có một mình chú ấy thật lòng nói chuyện yêu đương, nghiêm túc lên kế hoạch cuộc sống tốt đẹp trong tương lai!” Hàn Văn Vũ cười nói.

Trong lòng Hạ Tuyết hồi hộp, nắm tay lái, ánh mắt chớp một cái, không chú ý ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn kính xe, lại không ngờ trong kính nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng của Hàn Văn Hạo, cô ho khan một tiếng, tiếp tục lái xe. . . . . .

“Thúy Uyển Sơn Trang” ở bên cạnh bờ hồ Hoa Sơn, có vô số rừng phong vây xung quanh, tuyết đọng trên nhánh cây phong, bao quanh trùng trùng điệp điệp là tuyết, thật sự là phong cảnh mê người …

Hạ Tuyết cho xe dừng trước cửa “Thúy Uyển Sơn Trang”, dừng xe xong, lại nhìn thấy một chiếc Ferrari màu đỏ thẫm cũng theo sau xe mình, chạy đến trước cửa Sơn Trang. . . . . .

“A?” Hạ Tuyết nắm tay lái, chợt nhớ đến dường như xe này là xe của bác sĩ Hàn . . . . .. Cô mở to hai mắt, lại có thể nhìn thấy Hàn Văn Kiệt mặc áo sơ mi trắng kẻ sọc xanh, bên ngoài là áo khoác dài màu xanh lá, lịch sự nho nhã bước xuống xe, sau đó rất có phong độ lịch sự đi vòng qua xe, mở cửa ghế lái phụ, bên trong xe bước xuống một cô gái xinh đẹp, mặc Ellisaab vàng nhạt, cổ chữ V, váy ngắn bó sát người vô cùng hấp dẫn, bên ngoài khoác áo khoác dài tới gối cùng màu, mái tóc xoăn gợi cảm, cổ đeo dây chuyền vàng, cô gái có nét đẹp hoàn hảo, tuyệt vời, nhìn cô chớp mắt dịu dàng nhìn chồng hứa hôn bên cạnh, đưa tay cẩn thận móc vào trong khuỷu tay của anh, nhìn về phía bên này. . . . . .

Hàn Văn Hạo bước tới, sau đó là Hàn Văn Vũ cũng xuống xe, nhìn Hàn Văn Kiệt vui vẻ gọi một tiếng . . . . . .”Văn Kiệt!!”

Hàn Văn Kiệt và Mộng Hàm dựa vào nhau, mỉm cười nhìn bọn Hàn Văn Hạo kêu nhỏ: “Anh cả, anh hai!”

Hạ Tuyết vẫn sững sờ tại chỗ, nắm tay lái, thật không biết nên làm sao mới tốt, nhất là nhìn Hàn Văn Kiệt và Mộng Hàm gắn bó với nhau, cô cảm thấy mình rất khó coi, trên thế giới này, tại sao lại có người xinh đẹp như vậy, một cô gái ngây thơ và gợi cảm? Nhất là xung quanh tuyết trắng phau, dường như chỉ vì cô ấy mà sụp đổ, bởi vì cô ấy quá quyến rũ . . . .

Bọn Hàn Văn Vũ sớm đứng chung một chỗ, trò chuyện một chút, Văn Vũ mới phát hiện thiếu đi một người, anh sững sốt quay đầu, nhìn Hạ Tuyết trong xe, anh to tiếng gọi: “Hạ Tuyết! ! !”

Hàn Văn Kiệt vừa nghe gọi tên này, hơi ngạc nhiên quay đầu, nhìn về phía xe của anh hai, chỗ tài xế, quả nhiên là Hạ Tuyết, cô đang ngồi yên, không biết làm gì?

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!