You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 109

Chương 109: VẪN CÒN LÀ TRAI TÂN

“Không cần, cám ơn!” Hạ Tuyết vội vã muốn phủi bỏ quan hệ với anh. . . . . .” Chờ chút nữa, anh lại nói tôi quyến rũ anh và em trai anh, ba anh, ông nội anh . . . . . .”

Ánh mắt Hàn Văn Hạo nheo lại, trên mặt đông cứng, nhanh chóng cúi người xuống, nắm chặt cánh tay của cô, xốc cả người cô lên, áp vào trên tường . . . .

“A! !” Hạ Tuyết bị đụng sau gáy, lúc cô thống khổ kêu to, đã nhìn thấy Hàn Văn Hạo nhét cái khăn vào trong tay mình, nhanh chóng rời khỏi . . . . . .

Hạ Tuyết cầm khăn tay trắng mềm mại, nhìn bóng dáng cao lớn, lạnh lùng của anh nhanh chóng rời khỏi, ngây ngốc nói. . . . . .”Lại muốn nhận đóa hoa trên cổ áo à?”

Cô nói xong, máu mũi lập tức chảy ra, cô lo lắng vọt vào toilet, rửa sạch cái mũi, nhúng nước khăn tay trắng, lau lau vết máu trên mũi mình, cô vừa lau vừa nhìn trong kính, khăn tay trắng tinh, nhớ tới ánh mắt lạnh lùng của Hàn Văn Hạo lúc đưa khăn trắng cho mình, cô chắt lưỡi một tiếng nói: “Một người lạnh lùng, cũng không biết anh đang suy nghĩ cái gì!”

Cô nói xong, tiếp tục dùng khăn tay lau sạch vết máu, giặt cái khăn sạch sẽ, vội đi ra ngoài, nhìn Hàn Văn Kiệt ngồi bên cạnh vợ hứa hôn, vừa cười nói, vừa cẩn thận gắp bỏ xương cá cho cô, nhìn Dạ Thiên Thiên bưng ly rượu đỏ, không biết nghe Hàn Văn Vũ nói cái gì, hai tròng mắt không khỏi nháy nháy, mập mờ nhìn Hàn Văn Hạo, Hàn Văn Hạo chỉ ho khan một tiếng, cầm ly rượu đỏ uống một ngụm. . . . . . Hạ Tuyết nhìn cảnh tượng này, cô bất đắc dĩ than thở, đành phải cắn môi dưới, bước tới bên cạnh Hàn Văn Vũ ngồi xuống. . . . . .

“Sao lại lâu như vậy?” Hàn Văn Vũ cười cầm lấy đũa, gắp một khối thịt cá cho Hạ Tuyết, sau đó một tay gác ngang trên lưng ghế dựa phía sau Hạ Tuyết, ghé bên tai cô, len lén nói: “Vừa rồi Dạ Thiên Thiên cầu hôn anh cả . . . . . .”

Hạ Tuyết quay đầu, thật gần nhìn Hàn Văn Vũ, sửng sốt cầm ly nước sôi vừa uống, vừa cười nói: “Tốt mà. . . . . .”

Hàn Văn Vũ nắm cằm Hạ Tuyết, nói bên tai cô: “Nhưng vừa rồi chúng tôi đều nghi ngờ anh cả vẫn còn là trai tân. . . .”

“Phốc. . . . .” Hạ Tuyết không nhịn được phun nước nóng ra ngoài, lúc nguy cấp vội vàng lấy tay khẽ che lại, làm cho cả người cô ướt nhẹp. . . . . .

“Ha ha ha ha . . . . . .” Hàn Văn Vũ cười ha ha, vội vàng rút khăn ăn, vừa lau cho Hạ Tuyết, vừa cười nói: “Chuyện này mà cô cũng tin? !”

Vẻ mặt Hạ Tuyết đỏ hồng nhìn Hàn Văn Vũ, không nhịn được ôi một tiếng kêu lên: “Thì ra anh chọc tôi hả?”

Hàn Văn Vũ lập tức nắm chặt vai Hạ Tuyết, cười to nói: “Đùa với cô một chút thôi! Vừa rồi ngồi ở chỗ này, không lên tiếng !! Muốn chọc cô một chút mà!”

Hạ Tuyết đỏ mặt nhưng không nhịn được cười, đẩy anh ra nói. . . . .”Anh tránh ra! !”

Hàn Văn Hạo lạnh lùng nâng ly rượu đỏ, uống một hớp, ánh mắt sâu kín nhìn chằm chằm Hạ Tuyết một lúc lâu. . . . . .

Dạ Thiên Thiên cũng nhìn cô cười cười. . . . . .

Hàn Văn Kiệt cúi đầu mỉm cười, tiếp tục nhặt xương cá cho Mộng Hàm . . . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!