You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 110

Chương 110: NGỌT HAY CAY ?

“Mọi người không biết, Hạ Tuyết nói dóc hạng nhất đấy, lúc sáng nay, tôi bị cô ấy lừa ăn cam, cho nên vừa rồi trêu cô ấy một chút!” Hàn Văn Vũ cười nói!

“Anh nói chuyện gì, làm cho cô ấy sặc nước ướt hết người vậy?” Mộng Hàm mỉm cười hỏi, Hàn Văn Kiệt cũng đã gỡ xương cá xong, bỏ vào trong chén của cô, ngẩng đầu, uống nước ấm, nhàn nhạt nhìn Hạ Tuyết . . . . . .

“Tôi lừa cô ấy, nói anh cả vẫn còn là trai tân! Cô ấy liền kích động ! Ha ha ha ha. . . . . .” Hàn Văn Vũ không nhịn được cười rộ lên. . . . . .

Mọi người vừa nghe, cũng không nhịn được cười rộ lên. . . . . .

Vẻ mặt Hàn Văn Hạo không vui nhìn em trai nói: “Nói nhảm! Vì chú nói chuyện không lịch sự cho nên cô ấy mới sặc nước ra ngoài!?”

“Ôi! Đùa thật vui mà!” Hàn Văn Vũ lại không nhịn được cười rộ lên.

Tuy rằng Hạ Tuyết tức giận nhưng lại thật sự không có biện pháp, cô liền cầm một trái ớt dùng để nấu lẩu cá, đưa lên miệng cắn nhẹ, cô “uhm” một tiếng, ánh mắt sáng lên, giơ trái ớt màu xanh nhìn nhìn, có chút vui vẻ nói: “Trái ớt này . . . . . . tại sao lại ngọt như vậy? Vừa rồi tôi còn cho rằng thật cay đấy?”

Mọi người lập tức ngạc nhiên nhìn cô. . . . . . Bao gồm cả Hàn Văn Hạo, ánh mắt chớp lóe, có phần nghi ngờ nhìn cô. . . . . .

Hàn Văn Vũ ôi một tiếng, vỗ vai Hạ Tuyết cười nói: “Mọi người đừng bị cô ấy lừa, trái ớt này khẳng định là cay đến không chịu nổi!”

“Đừng làm rộn! Ai lại chơi đùa hai lần ác vậy?” Hạ Tuyết cố ý trừng mắt nhìn anh một chút, tiếp tục cắn trái ớt, hưởng thụ, ngọt quá, ngọt quá, cô kêu lên, mỉm cười nhìn Hàn Văn Vũ nói: “Thật sự rất ngọt mà. . . . . .”

Vẻ mặt Hàn Văn Vũ ngẩn ra, hơi nghi ngờ nhìn cô. . . . . .

Vẻ mặt Mộng Hàm cũng ngạc nhiên nhìn cô một cái, chắt lưỡi một tiếng, nói: “Cô. . . . . . xác định là ngọt ?”

Hạ Tuyết lại cầm trái ớt ăn tiếp, vừa ăn vừa gật đầu cười nói: “Đúng là rất ngọt . . . . . . Tôi còn chưa nếm qua trái ớt ngọt như vậy”.

Hàn Văn Kiệt cười cười nhìn cô. . . . . .

Dạ Thiên Thiên lắc đầu, cười nói: “Tôi không tin!”

“Nhưng cô nhìn vẻ mặt của cô ấy kìa ….. Dường như là ngọt thật đó . . . . .” Mộng Hàm lại tò mò!

“Ôi, mọi người thử một chút đi! Thật sự mùi vị rất tốt!” Hạ Tuyết lại lập tức quay đầu, nhìn Hàn Văn Vũ bằng vẻ mặt đáng đánh đòn, nói: “Không cho anh ăn đâu…! Lúc nảy anh dám trêu chọc người ta, anh không được ăn!”

Ánh mắt Hàn Văn Vũ lóe lên, nói: “Tôi mới không bị cô lừa!”

“Tôi không kêu anh ăn!” Hạ Tuyết không để ý tới anh, tiếp tục cắn trái ớt kia, vừa ăn vừa hưởng thụ. . . . . .

Hàn Văn Vũ nhăn mày, nheo mắt nhìn Hạ Tuyết, thậm chí sắc mặt của cô cũng không có một chút thay đổi, lập tức nổi lên lòng tò mò, anh không nhịn được cầm lấy một trái ớt bỏ vào miệng cắn, nói: “Tôi muốn ăn thử xem có phải . . . . .phốc . . . . .” Anh lập tức phun trái ớt cay bốc lửa ra ngoài, liên tục ho khan, chụp ly nước uống ừng ực. . . . . .

“Ha ha ha ha . . . .” Hạ Tuyết không nhịn được chỉ vào Hàn Văn Vũ cười nói: “Anh ngốc quá đi . . . . . . Ôi. . . Mẹ ơi! ! Cay chết tôi rồi ! Vừa rồi tôi cố gắng nhịn muốn chết!” Cô vừa nói xong, mặt đỏ tới mang tai cầm lấy ly nước ấm vội vàng uống vào. . . . . .

Cô vừa nói, tất cả mọi người không nhịn được nở nụ cười. . . . . .

“Rất tốt! Cô dám trêu chọc tôi! !” Hàn Văn Vũ không thể nhịn được nữa, chụp lấy Hạ Tuyết . . . . “Tôi muốn ném cô xuống hồ !”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!