You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 111

Chương 111: XE LỬA NHỎ

“Tôi không dám! Tôi thật không dám!!” Hạ Tuyết ôm cổ Hàn Văn Vũ, cười kêu to!!

“Tôi phải ném cô xuống!!” Hàn Văn Vũ ôm Hạ Tuyết, lập tức đi tới rào chắn bên cạnh, muốn ném xuống hồ băng. . . . . .

“A. . . . .cứu mạng! !” Hạ Tuyết ôm Hàn Văn Vũ, kêu to . . . . ..”Không muốn!! Đừng nói đùa! Nếu lỡ trên hồ là khối băng mỏng thì làm sao? Té xuống chết người đấy.”

“Vậy thì thử một chút!! Giống như vừa rồi tôi ăn ớt cay!” Hàn Văn Vũ nói xong, đột nhiên ôm Hạ Tuyết vượt qua rào chắn, đi vào trên mặt hồ . . . . ..

“A . . . . ..” Hạ Tuyết sợ hãi kêu to lên, nhưng cô đã cùng Hàn Văn Vũ đứng trên mặt hồ, thậm chí cảm giác được băng trên mặt hồ giống như trên mặt đất, cô sửng sốt . . . . . .

Hàn Văn Vũ lập tức cúi đầu, véo mũi Hạ Tuyết nói: “Ai lại giống như cô, mỗi ngày đều chơi đùa ác vậy!!” Anh nói xong, đột nhiên hai tay của anh nắm hai tay của Hạ Tuyết, hai chân dùng sức, thân thể hai người chậm rãi chuyển động trên mặt hồ. . . . . . Hạ Tuyết ngẩn ngơ, cả người cô di chuyển về phía trước trong nháy mắt, nhìn thân thể Hàn Văn Vũ từ từ lui về phía sau, anh vừa cười trong gió vừa hỏi: “Chơi có vui không?”

“Chơi rất vui!” Hạ Tuyết đột nhiên vui vẻ cười rộ lên, cô là một cô gái phóng khoáng!

Hàn Văn Vũ vừa thấy khuôn mặt Hạ Tuyết đỏ lên, trong tuyết bay bay như đóa hoa nở rộ, ánh mắt cười cong cong như vầng trăng, trong lòng anh ấm áp, nhưng ánh mắt lập tức hiện lên một chút xấu xa nói: “Được rồi! Tôi muốn buông tay ra, một mình cô xoay vòng quanh trên mặt hồ, hắc hắc!”

Sắc mặt Hạ Tuyết chợt lạnh, lập tức nắm chặt Hàn Văn Vũ kêu to: “Không muốn! Tôi không biết bơi!!”

Hàn Văn Vũ lại tăng tốc cho hai người xoay một vòng, đột nhiên buông lỏng hai tay Hạ Tuyết, cả thân thể cô hướng rào chắn bờ hồ nhanh chóng bay ra ngoài. . . . .

“A. . . . . .” Hạ Tuyết sợ tới mức kêu to lên, hai tay khua loạn trên không . . . . . “Cứu mạng. . . . . .”

Hàn Văn Kiệt lo lắng vừa đứng lên, nhìn cô. . . . . .

Hàn Văn Hạo mặt lạnh, bất đắc dĩ buông ly rượu đỏ xuống. . . .

Bọn Dạ Thiên Thiên và Mộng Hàm lo lắng

“Cứu mạng . . . . . . đụng vào rồi . . . . .” Hạ Tuyết nổi điên thét chói tai, tròng mắt muốn rơi ra, nhìn thân thể mình sắp đập lên rào chắn, cô nhắm mắt lại nhận mệnh. . . . . .Một đôi tay đột nhiên nhanh chóng nắm chặt eo cô, ôm vào trong ngực anh, sau đó thân thể lại bay trên mặt hồ . . . . . .

Hạ Tuyết sửng sốt quay đầu, lắc lư trong gió, nhìn Hàn Văn Vũ ở phía sau ôm chặt cô, vui vẻ xoay quanh trên mặt hồ, anh cúi mặt, dịu dàng nhìn cô cười nói: “Đứa ngốc, tôi để cho cô đụng vào rào sao?”

Khuôn mặt Hạ Tuyết đỏ lên, kêu to: “Anh lại trêu chọc tôi?”

Hàn Văn Vũ không nhịn được cười ha ha, đột nhiên ôm cả người Hạ Tuyết . . . .

Hạ Tuyết lại oa kêu to một tiếng, ôm cổ của anh cười nói: “Anh lại muốn làm gì?”

“Ôm chặt tôi!” Hàn Văn Vũ nói xong, ôm chặt Hạ Tuyết khoái chí xoay tròn trên mặt hồ, thậm chí tăng tốc lướt về phía rào chắn kia, khắp rừng phong bông tuyết trắng phau phau, một trận gió thổi đến, bông tuyết trắng bay bay trong không trung, hai người xuyên qua trong tuyết bay …

Hạ Tuyết “oa” một tiếng, vươn tay bắt lấy bông tuyết rơi xuống, kích động nhìn Hàn Văn Vũ. . . .

Hàn Văn Vũ cũng nhìn cô mỉm cười nói: “Cô có nghe được tiếng xe lửa nhỏ không?”

Hạ Tuyết sửng sốt, ở trong gió tiếp tục nhìn anh hỏi: “Cái gì?”

Hàn Văn Vũ nhìn Hạ Tuyết xúc động hỏi: “Cô không hiểu?”

Hạ Tuyết ngẩn ngơ. . . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!