You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 112

Chương 112: BUỔI TỐI GẶP

“Không hiểu. . . . . .” Hạ Tuyết nói.

Hàn Văn Vũ chỉ cười cười, cố ý thần bí nói: “Nếu không hiểu thì thôi đi, sau này, chờ tâm tình của tôi tốt lên, sẽ nói cho cô biết!”

“Này!” Hạ Tuyết không nhịn được trừng mắt nhìn anh. . . . . .

Hàn Văn Vũ lại cất tiếng cười to, đột nhiên ôm lấy Hạ Tuyết ném về phía rào chắn đầy tuyết . . . . . .

“A. . . . . ” Cả người Hạ Tuyết bị nện trong đống tuyết, oa oa oa kêu to. . . . . “Tên xấu xa này!”

“Trứng chim, trứng ngỗng, trứng vịt!” Hàn Văn Vũ vừa cười nắm lên một nắm tuyết, vừa ném trên người cô, Hạ Tuyết cũng tóm lấy tuyết, ném trên người Hàn Văn Vũ, hai người không để ý đến bất cứ ai, cứ ném tuyết . . . . . Bên bờ hồ, Mộng Hàm cười nói: “Văn Vũ thật sự như một đứa bé! Quá háo hức!”

Dạ Thiên Thiên nâng ly rượu đỏ, nhìn Hạ Tuyết bị Hàn Văn Vũ ném tuyết trên mặt, kêu to oa oa, vừa phun tuyết ra, vừa cười rũ rượi, vui vẻ, cô mút nhẹ ngụm rượu, trở về chỗ cũ nói: “Thật hâm mộ ánh mắt của cô ấy . . . . . Trước đây chưa bao lâu, tôi cũng từng có loại ánh mắt này, nhưng bước vào giới giải trí, về sau, người có thể giữ lại loại ánh mắt này không nhiều lắm?”

Hàn Văn Kiệt không nhìn Hạ Tuyết và anh hai nữa, chỉ tiếp tục nhặt xương cá cho Mộng Hàm …

“Tôi cảm thấy hai người bọn họ rất xứng đôi! Đều là người hoạt bát, cởi mở mà dường như Văn Vũ rất thích Hạ Tuyết!” Mộng Hàm mỉm cười nói.

Hàn Văn Hạo nhìn đồng hồ trên cổ tay, nói: “Thời gian không còn sớm, cũng nên về thôi . . . . .”

Bữa cơm trưa, Hàn Văn Hạo nói một câu liền rất nhanh kết thúc, Dạ Thiên Thiên mở cửa xe của mình, Hàn Văn Kiệt đưa vợ hứa hôn của mình về công ty trước, Hàn Văn Vũ đoạt lấy chìa khóa trong tay Hạ Tuyết, nói: “Tôi lái xe cho, cô chạy đường núi không vững, tôi lo lắng!”

Hạ Tuyết đứng bên cạnh xe, nhíu mày một cái nói: “Này! Tôi lái xe rất vững mà? Tương lai, tôi muốn lái taxi!”

“Phi!” Hàn Văn Vũ cầm chìa khóa bước vào xe, sau đó nói: “Cô cứ ngồi phía sau đi, trò chuyện với anh tôi!”

“Tôi . . . . . .” Hạ Tuyết sửng sốt, nhìn Hàn Văn Hạo, anh đã ngồi vào trong xe, vẻ mặt lạnh lùng . . . . . . Cô bất đắc dĩ miệng thở ra hơi lạnh, sau đó nhìn Hàn Văn Kiệt đi đến trước chiếc Ferrari, mở cửa xe cho vợ hứa hôn, Mộng Hàm ngồi vào trong xe, thậm chí Hàn Văn Kiệt khom người, thắt dây an toàn cho cô, đứng lên nhìn Hạ Tuyết. . . . . .

Hạ Tuyết vội vàng cười nói với Hàn Văn Kiệt: “Bác sĩ Hàn, tôi đi trước, hẹn gặp lại!”

Hàn Văn Kiệt nhìn cô, vẫn không nóng không lạnh, xoay người ngồi vào xe của mình, nói với Hạ Tuyết: “Thứ hai, nhớ phải đến tái khám!”

“À. . . . . .!” Hạ Tuyết đáp lại xong, lập tức xoay người mở cửa xe, muốn ngồi vào trong xe, lại nhìn Hàn Văn Hạo ngồi ngay cửa xe, cô nói: “Anh ngồi dịch qua một chút!”

Hàn Văn Hạo nhướng mắt bất mãn nhìn cô, ngồi dịch vào bên trong, Hạ Tuyết cũng vào ngồi, đóng cửa xe, quay đầu nhìn Hàn Văn Kiệt lái xe dọc theo đường núi chạy xuống, Dạ Thiên Thiên cũng lái ở phía sau, mở cửa xe, khẽ hôn gió Hàn Văn Hạo, nói: “Buổi tối gặp. . . . . .”

“Uhm. . . . . .” Hàn Văn Hạo cúi đầu đáp lời!

Hạ Tuyết giả vờ nghe không được, khuỷu tay tựa vào trên cửa kính xe, ngón giữa, nhìn cảnh tuyết ngoài cửa sổ. . . . . .

Hàn Văn Vũ trực tiếp lái xe, chậm rãi xuống núi. . . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!