You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 113

Chương 113: SINH NHẬT

Xe dọc theo đường núi thật dài chạy xuống, Hàn Văn Vũ vừa lái xe, vừa nói chuyện phiếm qua điện thoại với Tả La, nói cảm nghĩ đoạt giải lần này.

Hạ Tuyết im lặng nhìn cảnh tuyết hai bên rừng phong vô cùng xinh đẹp. . . . . .

Hàn Văn Hạo cũng lạnh lùng ngồi ở một bên, không lên tiếng. . . . . .

Bầu không khí không tự nhiên, trong đầu Hạ Tuyết không chỉ một lần nhớ tới nụ hôn nồng nhiệt của Hàn Văn Hạo, nghĩ tới đây, bất đắc dĩ, ngượng ngùng khẽ thở dài, tiếp tục cắn ngón giữa, nhìn cảnh tuyết ngoài của sổ xe . . . . . .

Hàn Văn Hạo đang im lặng, đột nhiên trực tiếp nghiêng người sang Hạ Tuyết, lạnh lùng, mạnh mẽ áp vào người cô. . . . . .

“Anh muốn làm gì?” Hạ Tuyết hai tay chống trong ngực của anh, muốn đẩy anh ra, không ngờ, người anh chỉ áp xuống nhấn nút cửa kính xe, lạnh lùng nói: “Cô muốn lạnh chết, ngu ngốc còn nói nữa!”

Vẻ mặt Hạ Tuyết đỏ lên, người hơi ngã ra sau một chút, nói: “Anh nói sớm một chút thôi, tôi để cho anh đóng là được!”

Hai người khoảng cách rất gần, tư thế giống như đang ôm nhau. . . . . .

Hàn Văn Hạo nhìn vẻ mặt Hạ Tuyết, ánh mắt cô trong veo động lòng người đang nhìn anh, thậm chí cặp môi đỏ mọng xinh đẹp giống như bị ướp lạnh, cô cắn môi dưới, nhớ đến nụ hôn kia, hơi đỏ mặt nhìn anh, trái tim nhảy “thình thịch”, có chút mê man. . . . . .

Hàn Văn Hạo vừa thấy vẻ mặt của cô, hừ một tiếng, ngồi ngay ngắn lại, nhìn xe tiếp tục chạy tới, em trai vẫn đang lái xe và gọi điện thoại, anh lạnh lùng nói: “Lúc lái xe, phải chú ý!”

Hạ Tuyết thở nhẹ, quay đầu đi. . . . . .

Rất nhanh xe chạy trở về cao ốc Thế Kỷ, Hạ Tuyết tự mình xuống xe, sau đó mở cửa xe cho Hàn Văn Hạo, Hàn Văn Hạo sải bước đi ra, nói với em trai: “Không có việc gì thì về nhà, cha mẹ rất nhớ đến chú!”

“Biết rồi!” Hàn Văn Vũ cười nói.

Hàn Văn Hạo xoay người đi khỏi, ánh mắt xẹt qua khuôn mặt của Hạ Tuyết tức giận phồng lên, anh vẫn lạnh lùng không lên tiếng, rời khỏi. . . . . .

Hạ Tuyết lén liếc mắt nhìn theo bóng lưng của anh, cảm giác anh giống như yêu tinh trong bóng đêm, thống trị tất cả thế giới tuyết trắng . . . . . .

“Đi thôi! Hôm nay rất nhiều việc!” Hàn Văn Vũ vỗ lên vai Hạ Tuyết cười nói.

“Đúng vậy! Hôm nay rất nhiều việc, tới quảng trường để quảng cáo phim mới, rồi đến Đài Truyền hình lồng tiếng bộ phim “Vua bóng tối” nổi tiếng thế giới, đây là hoạt động hữu nghị giúp đỡ, tiếp theo quay phim “Người yêu thời gian”, quay đến 12 giờ sáng hôm sau, Hàn Văn Vũ biết Hạ Tuyết cố ý không chịu đến nhà anh ở, nên chia tay Hạ Tuyết ở trước cửa Đài Truyền Hình, để cô về nhà sớm một chút. . . . . .

Hàn Văn Vũ ở bên trong xe sửa lại khoác áo cho Hạ Tuyết xong, lại kéo cái nón len của cô, nhéo nhéo cái mũi của cô, nói: “Cô về nhà ngủ cho tốt, ngủ một giấc, đến 12 giờ trưa mai tới tìm tôi! Đừng như con gà, mới 7 giờ sáng chạy tới kêu tôi!!”

“Biết rồi!” Hạ Tuyết nói xong, bước xuống xe, đạp mạnh xuống tuyết, đóng chặt cửa lại, vẫy vẫy tay với Hàn Văn Vũ, cười nói: “Gặp lại.”

“Uhm!” Hàn Văn Vũ đành phải mỉm cười lái xe rời khỏi. . . . . .

Hạ Tuyết đứng bên đường, thở ra luồng hơi trắng, hơi mờ mịt nhìn xung quanh tối đen, đành phải rút điện thoại ra, tìm danh bạ trên màn hình, muốn gọi cho Quách Dung, nhưng nghĩ đến việc chen lấn ngủ chung với các cô ấy, hôm qua cô đã nói dối, rất xấu hổ nha? Một cơn gió lạnh thổi tới, Hạ Tuyết rất lạnh bước đi trên con đường nhỏ đi tới mái hiên trạm xe bus, ngồi xuống, nhìn xe bus đóng cửa lại, thậm chí cô cảm thấy cô đơn, trên người mình một chút tiền bạc cũng không có, làm sao đến nơi nào ở một đêm?

Bầu trời dần dần có tuyết rơi xuống, từng đốm, từng đốm rơi xuống, Hạ Tuyết ngẩng đầu, nhìn bông tuyết bay đầy trời, đột nhiên hốc mắt đỏ lên, nhớ tới lời mẹ nói. . . . . .”Tiểu Tuyết, con sinh vào mùa đông, ngày 17 tháng 12, ngày đó tuyết rơi trắng trời, bầu trời rất đẹp, cha nói chúng ta họ Hạ, nên đặt cho bảo bối một chữ Tuyết, phiên âm là Hạ Tuyết để kỷ niệm ngày tuyết bay tán loạn!”

Hạ Tuyết cúi đầu, không sao kiềm được, nước mắt rơi xuống, đã rạng sáng rồi, hôm nay là ngày 17 tháng 12 . . . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!