You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 114

Chương 114: AI TỚI VẬY?

Sinh nhật vui vẻ! Hạ Tuyết!” Hạ Tuyết sâu kín nói, rồi vội vã lau khô nước mắt, nở nụ cười. . . . . .

“Ừ! Hôm nay, rốt cuộc mình đã hai mươi tuổi rồi !” Cô ngẩng đầu, nhìn tuyết bay đầy trời, ngây ngốc nói: “Tuyết cũng biết hôm nay là sinh nhật của tôi sao! ? Hãy đến đây! Lạnh chết tôi rồi ! !”

Bông tuyết rực rỡ bay tán loạn trong không trung, nhiều vô kể, đẹp vô cùng động lòng người, Hạ Tuyết thở nhẹ một luồng khí trắng, đi đến một gốc cây phía sau trạm xe bus, tìm được một nhánh cây to và cô vội vàng đứng lên, chạy đến biển quảng cáo dưới ánh đèn trạm xe bus, cúi người xuống dùng nhánh cây vẽ một vòng thật to trên mặt tuyết, sau đó vẽ các hoa văn trong vòng tròn, sau đó hít hít lỗ mũi đỏ bừng, cười ha ha nói: “Bánh ngọt! ! ! Ừ? Còn thiếu nến!”

Hạ Tuyết nói xong, lại dùng nhánh cây vẽ trên vòng tròn vài cây nến, thậm chí vẽ ánh nến, cô xúc động đứng trước bánh ngọt, nhìn hoa văn xinh đẹp, nhớ tới mấy ngày trước, cô vẫn lo lắng mình sẽ chết đi, nhưng giờ phút này, cô còn sống, thậm chí còn có được toàn bộ thế giới, mặc kệ là thế giới rét lạnh, hay là thế giới ấm áp, đối với cô là một loại tốt đẹp!!

Hạ Tuyết nặng nề thở dốc một hơi, đưa hai tay lên, nhìn tuyết bay trên trời kêu to: “Sinh nhật vui vẻ! ! Hạ Tuyết! ! Sinh nhật vui vẻ. . . . .. Hạ Tuyết! ! Cố lên. . . . .”

***

“Ngày mai sửa lại kịch bản, cùng Văn Vũ nghiên cứu một chút!” Tôn Minh vừa đi ra khỏi Đài truyền hình, vừa nói với trợ lý đạo diễn.

“Được! Nhưng tôi sợ Văn Vũ không chịu thay đổi!” Trợ lý đạo diễn nói.

“Cho nên mới nói là nghiên cứu thôi!” Tôn Minh nhíu mày một cái nói một câu nói, liền quay đầu chuẩn bị lên xe đi khỏi, lại nhìn thấy Hạ Tuyết một mình đứng bên cạnh trạm xe bus không xa, mượn ánh đèn quảng cáo, đứng trong tuyết rơi, cầm nhánh cây không ngừng vẽ tranh trên mặt tuyết, vừa vẽ vừa ca hát … “Chúc sinh nhật vui vẻ, chúc sinh nhật vui vẻ, chúc sinh nhật vui vẻ . . . . Tôi muốn tương lai mình có một căn nhà lớn, có một vườn hoa lớn, có một chiếc xe taxi, có phòng nhỏ cho em trai chất đầy đồ chơi, tôi còn muốn có rất nhiều, rất nhiều tiền, sau đó đi du lịch khắp thế giới!! Sau đó. . . . .. Tham quan điện ảnh thế giới, nghe hết âm nhạc thế giới. . . . . .”

Tôn Minh nhìn cô gái nhỏ đứng trong tuyết rơi, ánh mắt vẫn phát sáng, cười to ha ha, đáy mắt đau thương, lộ ra xinh đẹp, hấp dẫn . . . . . .

“Có chuyện gì vậy?” Vợ của Tôn Minh đã từng là diễn viên oai phong một cõi, Đào Nhiên đi tới bên cạnh chồng, mỉm cười hỏi. . . . . .”Cô gái này thế nào?”

Tôn Minh tiếp tục nhìn Hạ Tuyết vẽ bánh ngọt, cầm nhánh cây vẽ hoa văn, trên mặt tràn ngập hi vọng, ông chậm rãi chỉ vào cô gái nhỏ nói: “Đứa nhỏ này, nếu tiến vào giới giải trí, tương lai nhất định nổi tiếng!”

“A. . . . . .?” Đào Nhiên cũng giật mình nhìn Hạ Tuyết đứng trong tuyết rơi, gương mặt vì lạnh mà đỏ bừng, vẫn tràn ngập hi vọng. . . . . .”Nhưng em nhìn đứa nhỏ này gầy yếu đáng thương, là người phúc mỏng. . . . . .”

Tôn Minh cười nói: “Phàm là thành công, con đường phía trước đều là mênh mông rối rắm, nhưng anh tin tưởng đứa nhỏ này. . . . . .”

“Anh tính thế nào?” Đào Nhiên nhìn chồng, hỏi.

Tôn Minh không lên tiếng, chỉ đỡ vợ ngồi vào trong xe, bảo tài xế chạy đi, lúc xe chạy qua bên cạnh Hạ Tuyết, Tôn Minh ngồi cạnh cửa sổ chăm chú nhìn Hạ Tuyết tiếp tục khom người, cô đơn tự đùa vui, ông cười nhạt một tiếng, căn dặn trợ lý đạo diễn: “Ngày mai gọi điện thoại cho Lynda. . . . . . Tôi muốn thảo luận công việc với cô ấy!”

“Vâng !” Xe chạy đi. . . . . .

Hạ Tuyết vẫn đứng trong tuyết rơi, tiếp tục vẽ hoa văn xinh đẹp, vẽ từng chút, từng chút, ánh mắt kiên định và cố chấp. . . . . .

Một chiếc xe Rolls-Royce màu bạc dừng trước cửa Đài Truyền Hình, ánh kim loại lóe sáng lên sự sang trọng, xa hoa . . . . . .

Hàn Văn Hạo ngồi phía sau xe, lạnh lùng vô vàng xa cách ở trong tuyết bay nhìn Hạ Tuyết đang một mình hưng phấn vẽ bánh ngọt, kêu loạn lên trong tuyết rơi . . . . .

“Tổng Giám đốc . . . . .. Hôm nay, Dạ Thiên Thiên tiểu thư quay phim đến 3 giờ sáng, chỉ sợ đêm nay không thể tiếp anh được. . . . ..” Tả An Na cầm điện thoại, nói với Hàn Văn Hạo ở bên cạnh.

Hàn Văn Hạo tiếp tục nhìn Hạ Tuyết đứng trong tuyết rơi. . . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!