You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 115

Chương 115: LÊN XE

Hạ Tuyết vẽ mệt mỏi, ném nhánh cây, đứng giữa bánh ngọt, nhìn hoa văn hai bên, ngẩn ngơ cười nói: “Tới khi nào mình mới có thể có được tất cả những thứ đó? Có thể cho em trai hạnh phúc và cuộc sống không lo toan?”

Chiếc Rolls-Royce màu bạc chậm rãi dừng trước mặt Hạ Tuyết . . . . . .

Hạ Tuyết sửng sốt, trong tuyết ngẩng đầu lên, nhưng nhìn đến cửa kính xe, thấy vẻ mặt lạnh lùng của Hàn Văn Hạo, trong lòng cô khẽ động, lại không biết nên làm gì mới tốt, chỉ ngồi xổm trên tuyết, mờ mịt nhìn anh. . . . . .

Lái xe vội vàng đi xuống xe, mở cửa xe cho Hạ Tuyết nói: “Hạ tiểu thư, mời lên xe. . . . . .”

Hạ Tuyết vẫn ngồi xổm trong tuyết, nhìn khuôn mặt đông lạnh của Hàn Văn Hạo, cô lại cắn môi dưới. . . . . .

Lái xe vẫn chờ. . . . . .

Hàn Văn Hạo ngồi bên trong xe hừ một tiếng. . . . . .

Không khí lập tức như kết băng. . . . . .

“Lên xe. . . . .” Hàn Văn Hạo chậm rãi nói, giọng điệu rất âm trầm !

Hạ Tuyết chớp mắt, làm cho người ta cảm giác không khí mập mờ, cô không có lòng để nghĩ đến chuyện khác, nhất là nghĩ đến fans của Dạ Thiên Thiên đã cắt mái tóc của mình hỏng bét, lòng cô chợt lạnh, lo lắng nuốt một ngụm nước bọt nói: “Không cần, cám ơn anh . . . . . Tôi chỉ. . . . .ở đây đi tản bộ . . . . .. Sau đó . . . . .. Sau đó . . . . . Sau đó . . . . .. Tôi mới vừa chia tay với Văn Vũ không lâu, tôi chỉ hít thở không khí một chút, chút nữa tôi trở về nhà rồi. . . . . ..”

Hàn Văn Hạo hơi không kiên nhẫn, thở dốc một hơi, rốt cuộc trong xe quay đầu lại, ánh mắt nóng bỏng giống như con báo nhỏ nhìn Hạ Tuyết . . . . ..

Trong lòng Hạ Tuyết chợt lạnh, đã nếm qua loại ánh mắt này của anh, loại ánh mắt này là muốn nói cho cô biết, vì cô không nghe lời, anh không vui đến cỡ nào, trong cổ cô chợt khô khốc, lập tức đứng lên phủi phủi tuyết trên người, cười to ha ha ha ha nói: “Tôi đột nhiên để quên túi xách ở Đài Truyền Hình chưa lấy, tôi đi lấy . . . . . gặp lại sau!”

Cô nói xong, vội vã đạp tuyết, rất nhanh chạy trốn về phía cổng đài truyền hình. . . . .. Không ngờ mới xoay người không bao lâu, tay cô đã bị người nắm chặt, cô lập tức nhận mệnh, mặt nhăn lại, quay đầu, vung cổ tay thật mạnh, đá chân nói: “Tôi không muốn ở bên cạnh anh, anh hãy bỏ qua cho tôi đi! Lần trước cũng bởi vì tôi đến cao ốc tìm anh, tôi đã bị fans của Dạ Thiên Thiên cắt mất tóc của tôi rồi. . . . .”

Cô sửng sốt đứng tại chỗ, mới phát hiện vừa rồi vì quá sốt ruột, cô đã nói lỡ lời, đứng trong tuyết, đón nhận hai tròng mắt đông lạnh của Hàn Văn Hạo, thậm chí sắc mặt anh khẽ sửng sốt, trầm giọng nói: “Cô nói cái gì? Tóc của cô là bị fans của Dạ Thiên Thiên cắt ?”

“Anh không nên ép tôi! Dù sao tôi không muốn ở cùng một chỗ với anh . . . . . Cùng một chỗ, không có chuyện gì tốt! !” Hạ Tuyết vung mạnh cổ tay của mình. . . . . .

Ánh mắt Hàn Văn Hạo vẫn lạnh lùng, nhanh chóng mạnh mẽ ôm cả người Hạ Tuyết vào trong lòng mình, siết chặt cằm của cô, nâng mặt cô lên, trầm giọng không vui nói: “Cô biết cơn tức giận của tôi rồi? Cũng biết, nếu cô chống cự lại thì có kết quả gì?”

Sắc mặt Hạ Tuyết đỏ lên, cắn chặt môi dưới . . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!