You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 116

Chương 116: GỌI SỐ 120

Lên xe!!” Hàn Văn Hạo không nói nữa, kéo Hạ Tuyết lên xe, nhưng Hạ Tuyết lại ngồi xổm xuống mặt tuyết, khổ sở nói: “Tôi cầu xin anh, không cần như vậy, tôi biết tôi không thể từ chối anh được, nhưng tôi không phải loại người như anh tưởng tượng, tôi sẽ không đáp ứng anh cái gì! Tôi chỉ đơn giản muốn cố gắng sống qua ngày bình thường! Tôi không muốn giống như các cô gái kia, làm phụ nữ của anh, có cuộc sống xa hoa nhưng tôi không quan tâm !”

Hàn Văn Hạo cúi đầu ngồi xổm bên chân Hạ Tuyết. . . . . .

Hạ Tuyết cắn răng có phần nghẹn ngào nói: “Hôm nay là sinh nhật của tôi, đừng giày vò tôi, tôi thật sự rất sợ anh, rất sợ. . . . . .”

Hàn Văn Hạo lạnh lùng duỗi ngón trỏ ra khỏi bao tay da màu đen, trước tiên, chậm rãi vuốt đầu Hạ Tuyết, sau đó xẹt qua mặt cô, đến cằm, sau đó nắm cằm của cô, nhìn vào mặt cô …

Hạ Tuyết mờ mịt ngẩng đầu nhìn anh, một giọt nước mắt trong veo từ khóe mắt rơi ra. . . . . . .

Hàn Văn Hạo nhìn thoáng qua giọt nước mắt tội nghiệp trên gương mặt của cô, chậm rãi nói: “Cái gọi là người phụ nữ của tôi, nhưng tôi không quan tâm là ý tứ gì?”

Khuôn mặt Hạ Tuyết đỏ lên, không dám nói, muốn cúi đầu, anh siết chặt cằm của cô, không cho cô trốn tránh. . . . . . Cô đành phải bất đắc dĩ nhìn anh, hai tròng mắt kia giống như muốn lột cô ra, nói: “Anh biết . . . . . . cần gì phải nói rõ?”

“Phụ nữ của Hàn Văn Hạo tôi, cô ấy phải đặc biệt tôi mới chọn lựa! Không phải vì tôi chọn lựa mà cô ấy mới đặc biệt!” Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết chậm rãi nói.

Hạ Tuyết sửng sốt, cho rằng chính mình nghe lầm, người đàn ông này xem ra mặt lạnh, tim lạnh, tàn nhẫn vô tình đáng sợ, nhưng lại vì người phụ nữ của mình mà giải thích. . . . .. anh lại có thể giải thích. . . . .. Cô không nhịn được nhìn anh một cái. . . .

“Lên xe! Tôi không có ý cho cô trở thành người phụ nữ của tôi! Tôi chỉ không muốn nhìn cô bị lạnh chết trong bánh ngọt vẽ của cô! Dù sao, bây giờ, cô cũng là người ở bên cạnh Văn Vũ!” Hàn Văn Hạo chậm rãi nói!

Rốt cuộc Hạ Tuyết hơi buông lỏng nhìn anh, biết người này nói sẽ giữ lời, cô yếu ớt hỏi: “Vậy anh muốn đưa tôi đi đâu?”

“Tôi mang cô đi đâu, thì đi đó! Dù sao cô vẫn còn sống! Không đến mức lạnh chết!” Hàn Văn Hạo vẫn lạnh lùng nói.

Hạ Tuyết cắn môi dưới, thật sự lạnh không chịu nổi, hôm nay dự báo thời tiết nói có luồng khí lạnh, cô bất đắc dĩ thở dài, đứng lên, nhìn anh. . . . . .

Hàn Văn Hạo không nói thêm nữa, ngồi vào trong xe trước, nhìn phong cảnh xa xa phía trước xe, không để ý đến cô. . . . . .

Hạ Tuyết bất đắc dĩ cũng ngồi vào trong xe, Hàn Văn Hạo trực tiếp căn dặn tài xế ….”Lái xe!”

Xe chậm rãi chạy về phía trước, Hạ Tuyết vừa rồi ở trong lạnh lẽo, vào trong xe ấm áp, cô nhẹ nhàng thở ra, hài lòng ôm vai, hít cái mũi đỏ bừng, cười nói: “Thật là ấm. . . . . .”

Hàn Văn Hạo nghe xong lời này, lạnh mặt, nhanh chóng cởi áo khoác của mình, sau đó nghiêng người, vô cùng không khách khí choàng lên người cô, lại cởi bao tay da ném lên người cô …

Hạ Tuyết nhìn anh, vội vàng đưa bao tay ấm áp dễ chịu trả lại cho anh, nói: “Không cần, cám ơn . . . . . .”

Hàn Văn Hạo vừa nghe từ chối, lập tức kéo bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo của Hạ Tuyết, đeo bao tay da của anh vào, hơi tức giận nói: “Biết thời tiết lạnh, thân thể mình không tốt, ngay cả đôi bao tay cũng không mua! Thật là làm phiền người khác!”

Khuôn mặt Hạ Tuyết đỏ lên, nhìn anh. . . . . .

“Như thế nào?” Hàn Văn Hạo không khách khí nói: “Lại muốn báo cảnh sát bắt tôi? Lần sau nhớ kỹ, báo cảnh sát gọi số 110, số 120!”

Hạ Tuyết kinh ngạc nhìn người này, không ngờ suy nghĩ;nhạy cảm như vậy, nhớ tới lúc đầu quen biết, cô vì dọa anh, cố ý muốn gọi số 120. . . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!