You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 117

Chương 117: NHÁT GAN

Xe dọc theo đường cao tốc chạy xuống, sau đó tiến vào một cái sân rộng, chạy tới tòa nhà cao nhất. . . . . .

Hạ Tuyết tò mò nhìn tòa nhà gần 100 tầng, nằm trong khu đất vàng ở trung tâm thành phố, dưới lầu là trung tâm giải trí thật lớn, siêu thị, công viên cây xanh . . . . . Cái gì cần đều có, vào giờ này, tuy đã sắp rạng sáng, vẫn vô cùng náo nhiệt. . . . . .

Xe chạy qua rạp chiếu phim Hoàng gia náo nhiệt, vòng qua vườn cây phía trước, Rốt cuộc dừng trước đại sảnh tòa nhà . . . . . Hàn Văn Hạo bước xuống xe, Hạ Tuyết với vẻ mặt tò mò bước xuống xe, nhìn mọi thứ xung quanh . . . . .

“Anh ở gần đây? Tôi nghĩ anh cũng giống như Văn Vũ, ở trong tòa nhà lớn?” Hạ Tuyết ngạc nhiên nói!

Hàn Văn Hạo vừa đi tới bậc thang, vừa lạnh lùng nói: “Đây là căn hộ riêng của tôi, nếu cô muốn trở về tòa nhà lớn của nhà họ Hàn chúng tôi, cũng có thể!”

Hạ Tuyết lập tức không lên tiếng, đi theo Hàn Văn Hạo vào đại sảnh tráng lệ, sau đó Hàn Văn Hạo dẫn Hạ Tuyết đi qua đường lớn, trước một cánh cửa thủy tinh, Hàn Văn Hạo nhấn lòng bàn tay vào máy kiểm tra, cửa thủy tinh mở ra, bọn họ đi vào, Hạ Tuyết phát hiện, bên trong chỉ có một thang máy, cô ủa một tiếng, tò mò liếc nhìn thang máy bên ngoài, hỏi: “Tại sao nơi này chỉ có một thang máy?”

“Đây là thang máy riêng của tôi, tôi chưa bao giờ thích dùng chung đồ với người khác!” Hàn Văn Hạo lạnh lùng nói.

“A?” Hạ Tuyết ngạc nhiên nhìn thang máy ầm ầm mở ra, bên trong treo bốn bức tranh, vô cùng xinh đẹp tinh xảo, Hàn Văn Hạo đi vào thang máy, Hạ Tuyết cũng đành đi theo vào, vừa đi theo vào, cô liền hối hận. . . . . .

“Hay là anh cho tôi mượn mấy chục đồng, tôi ở khách sạn bình dân thôi . . . . .” Cô hơi hoảng sợ, mọi thứ nơi này, khác với biệt thự ấm áp thoải mái của Văn Vũ, luôn lộ ra một loại cực độ xa hoa làm cho người ta sợ hãi mà từ chối !

Hàn Văn Hạo không lên tiếng, tiếp tục nhìn thang máy tầng trệt nhanh chóng đi lên trên. . . . . .

“Ưhm. . . . . .” Hạ Tuyết thật sự tò mò quay đầu, nhìn một bên mặt của Hàn Văn Hạo, hỏi . . . . .. “Anh . . . . . . Anh. . . . . .”

“Nói chuyện không cần áp a áp úng!” Hàn Văn Hạo nói!

“Vì an toàn của tôi, tôi thật sự tò mò muốn hỏi một câu, . . . . . Dạ Thiên Thiên và Hồ Điệp quay phim và quảng cáo, bọn họ sẽ không đột nhiên xuất hiện ở nhà anh chứ?” Hạ Tuyết vừa nói, trong lòng có chút phát run . . . . .

Hàn Văn Hạo chậm rãi quay đầu, nhìn Hạ Tuyết, lạnh lùng cười nhạo, nói: “Cô sợ? Cô cũng có người để sợ?”

“Anh có ý tứ gì?” Hạ Tuyết trừng mắt nhìn anh, đưa tay đè trên ngực mình, nói: “Lá gan của tôi rất nhỏ!”

“Nếu cô nhát gan, còn dám làm trợ lý đời sống cho Văn Vũ? Cùng chú ấy về nhà ngủ, ném tuyết? Đây cũng là một loại trá hình muốn đến gần tôi! Cô không biết sao?” Hàn Văn Hạo nói thẳng thừng!

Sắc mặt Hạ Tuyết tối sầm lại, lạnh nhạt nhìn anh nói: “Tôi không phải cố ý ! Tôi làm trợ lý đời sống của anh ấy, mới biết được anh ấy là em trai của anh!”

Hàn Văn Hạo quay đầu, nhìn Hạ Tuyết trong kính thang máy ở trước mặt, chậm rãi nói: “Mặc kệ cô có cố ý hay không! Cô đến gần chú ấy, cô nhất định muốn nhận được một số thứ của chú ấy, kể cả của tôi! Bất quá cô muốn được nhiều, vậy thì hãy quên đi!”

Hạ Tuyết có chút tức giận nói: “Anh có ý tứ gì? Anh cho rằng tôi cố ý ?”

Hàn Văn Hạo xoay người nhìn cô, hơi ngạc nhiên nói: “Cô nghe không hiểu tiếng người sao?”

“Tôi nghe hiểu được tiếng người chính là anh cảm thấy tôi muốn càng nhiều!” Hạ Tuyết tức giận, muốn tiến lên nhấn nút thang máy . . . . ..Tôi không về nhà anh nữa!!”

Hàn Văn Hạo giận dữ nắm chặt cổ tay cô, đè cả người cô vào cửa thang máy, anh liền ép tới. . . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!