You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 119

Chương 119: NƯỚC TRÁI CÂY

“Ưm. . . . ..” Hạ Tuyết vừa định mở miệng kêu to, lại bị Hàn Văn Hạo thừa cơ hội, giống như bị trúng tà, cái lưỡi của anh xông vào trong khoang miệng của cô, mút cái lưỡi ngọt lịm của cô, mạnh mẽ, bá đạo cùng cô dây dưa . . . . . .

Khuôn mặt Hạ Tuyết đỏ lên, người cũng nóng lên, tay cô vỗ vỗ vào vai của anh, thậm chí kéo tây trang của anh. . . . Có thể là vì cô phản kháng nhưng hành động tràn ngập mập mờ, hấp dẫn, làm cho Hàn Văn Hạo càng điên cuồng hôn đôi môi đỏ mọng của cô, thậm trong đầu anh nhớ tới hình ảnh hôm nay cô đứng trên mặt hồ băng xoay vòng, khuôn mặt mê người, trong cảnh tuyết bay, cô cười lên, tươi sáng, động lòng người . . . . . Trẻ trung và sức sống che giấu ở thân thể cô, tỏa ra xinh đẹp . . . . . . Hai tay của anh đột nhiên dò xuống, ôm chặt eo nhỏ nhắn của cô, để cho thân thể của cô sát thân thể anh, lại cuồng nhiệt hôn . . . . . .

Hạ Tuyết cảm thấy anh thật sự vô cùng bá đạo, bá đạo đến nụ hôn kia, cô cũng biết anh thích cô, anh nhất định thích cô, cô lại mệt mỏi, quá mệt mỏi, mệt đến mức thở phì phò, đón nhận nụ hôn của anh, hai tay đặt trên lồng ngực của anh đã nhẹ nhàng rũ xuống hai bên, thậm chí lòng bàn tay mềm mại mở ra, cam chịu, cam chịu thôi . . . . . Nụ hôn của anh vẫn còn tiếp tục, thậm chí hơi thở gấp gáp, mạnh mẽ, bá đạo, Hạ Tuyết nhắm mắt lại, nước mắt rơi xuống …

Dường như anh cảm giác được cô thương tâm, đột nhiên chậm rãi mở hai mắt, vừa vặn nhìn thấy hai mắt Hạ Tuyết nhắm lại, nước mắt nhỏ xuống, lông mi thật dài lay động một chút nước mắt, nhìn rất quyến rũ, ánh mắt của anh lại lạnh lẽo, dừng lại nụ hôn, tỉnh táo nghĩ đến vừa rồi trước khi lên xe, anh đã hứa với cô cái gì, liền hơi ngồi thẳng người dậy nhìn cô. . . . . .

Hạ Tuyết sửng sốt, mở hai mắt đẫm lệ nhìn khuôn mặt đẹp trai của anh, ánh mắt nóng bỏng chăm chú, nghi ngờ, không biết vì sao, trong lòng cô cảm thấy nặng nề, đau xót, nước mắt tiếp tục tuôn ra, từng giọt, từng giọt tuôn ra. . . . .

Hàn Văn Hạo vẫn nhìn chòng chọc nước mắt cô. . . . . .

Hạ Tuyết từ từ tức giận, thậm chí vươn tay ra, vừa rơi lệ, vừa đánh bờ vai của anh, liều mạng đánh, vừa đánh vừa nghiến răng nghiến lợi khóc nói: “Sinh nhật cũng không để cho người ta dễ chịu! Tức chết người đi !! Mỗi ngày đều khi dễ tôi!! Tôi và anh cùng một chỗ, gặp một lần là có chuyện! ! Lần trước bị fans Dạ Thiên Thiên cắt tóc của tôi, anh không biết tôi khóc đến bao lâu, tôi và anh kiếp trước là oan gia sao!”

Hàn Văn Hạo tiếp tục nhìn cô. . . . . .

“Tôi và anh, rốt cuộc có thù oán gì? Tôi giết cả nhà anh sao? Tôi nhiều lắm chỉ mắng mười tám đời tổ tông anh mà thôi, tôi giết cả nhà anh sao? Giày vò tôi như vậy! Không phải anh cũng có bạn gái sao, sao lại trêu chọc tôi, tôi biết những kẻ có tiền suy nghĩ cái gì, tôi không có tiền, không nhà cửa, không cha mẹ, chỉ có em trai, người không đáng tiền, hơi mê chơi một chút, tôi thật sự rất mệt mỏi ! Tôi hối hận tại sao phải đi với anh!! Anh gạt người! Anh khi dễ người!!” Hạ Tuyết nói xong, lại khóc lên . . . . .

Hàn Văn Hạo có chút không nói nên lời. . . . . . Nhìn cô. . . . . .

Hạ Tuyết tiếp tục khóc rống, hơn nữa càng khóc càng lớn tiếng. . . . . .

Hàn Văn Hạo đột nhiên đứng dậy, trực tiếp xoay người đi đến phòng khách, vừa đi vừa nói: “Đứng lên cho tôi! Tùy tiện chọn một phòng ngủ!”

Hạ Tuyết vừa khóc vừa mở to hai mắt đẫm lệ nhìn lên trần nhà thấy ngọn đèn màu xanh nhấp nháy, cô sửng sốt, cô nhớ vừa rồi cô và Hàn Văn Hạo chỉ ở ngoài thang máy, cô lại giật mình nín khóc, nhìn hai bên phòng khách sang trọng thật lớn, suy nghĩ: “Tại sao cô lại ở trong nhà anh rồi? Xuyên qua sao?” Cô sửng sốt, quay đầu, lại nhìn thấy cửa thang máy ngay tại bên cạnh mình, cô ôi một tiếng, kêu lên: “Thang máy này vừa mở ra là nhà anh sao? ? ? Anh cũng quá khoa trương đi?”

Hàn Văn Hạo mở cửa phòng bếp, mở tủ lạnh, lấy một chai nước trái cây, đi xuống bậc thang dưới ánh đèn màu xanh nhấp nháy, tới bên người Hạ Tuyết, nhìn cô đang nằm trên mặt đất, ngây ngốc, anh lạnh lùng kêu: “Nước trái cây!”

“Không uống!” Cô vẫn nằm thoải mái trên thảm lông, nhìn phòng khách quá sang trọng, nơi nào cũng thiết kế hiện đại và cá tính, đèn màu xanh trang trí trên trần nhà, cửa sổ cao sát sàn nhà, ghế sa lon màu bạc, bên cạnh có một con báo nhỏ nhìn rất sống động. . . . . .

Hàn Văn Hạo rất bình tĩnh vặn mở nắp chai, ngẩng đầu, đưa lên miệng uống một ngụm nước trái cây, sau đó nhanh chóng cúi người xuống, nhắm ngay cái miệng đang há to khoa trương kêu lên của Hạ Tuyết. . . . . .

“Ưm. . . . . .” Hạ Tuyết vốn chống cự một lúc, lại đột nhiên ánh mắt từ từ bình tĩnh, hai tay nắm chặt bờ vai rắn chắc của anh, cảm giác Hàn Văn Hạo đang hé mở đôi môi, cho nước trái cây thơm ngon rót vào cái miệng đang khát khô của cô, nhất thời cảm thấy thấm giọng, thoải mái . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!