You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 122

Chương 122: BÁNH NGỌT

“Anh. . . . . . Hôm nay sinh nhật anh. . . . . .” Hạ Tuyết hơi giật mình và tò mò nhìn Anh. . . . . .

Hàn Văn Hạo tao nhã ngồi trên sa lon, ngẩng đầu nhìn cô, vẻ mặt bình tĩnh nói: “Hôm nay không phải là sinh nhật cô sao? Đã qua 12 giờ rồi. . . . . .”

Trong lòng Hạ Tuyết nóng lên, có chút xấu hổ nhìn anh. . . . . . đèn phòng khách đã tối, chỉ có ánh đèn màu xanh nơi cầu thang chiếu rọi cả phòng khách sang trọng, chiếu lên khuôn mặt của Hàn Văn Hạo, nửa thật nửa giả, bởi vì anh quá đẹp trai . . . . . .

Hạ Tuyết cắn môi dưới, cúi đầu, không biết bây giờ nên làm gì mới tốt . . . . .. Nhưng không nhịn được hỏi . . . . ..”Anh chuẩn bị . . . . .. bánh ngọt khi nào vậy?”

“Lúc nhìn cô loạn nhảy trong đống tuyết, tôi bảo người chuẩn bị . . . . .” Hàn Văn Hạo giống như đang nói một chuyện không quan trọng, giống như không có gì đặc biệt, nhưng Hạ Tuyết càng nghe càng muốn cười, cô vốn là người dễ dàng vui vẻ, mẹ nó, cô lại là cô gái dễ khóc, đời này cũng chưa gặp chuyện tốt như vậy. . . . . .

Cô sâu kín nhìn anh nói: “Tôi. . . . . . đã. . . . . . Hai mươi tuổi. . . . . . Lần đầu tiên có người tặng bánh ngọt sinh nhật cho tôi. . . . . .”

Hàn Văn Hạo giống như không nghe cô nói gì: “Trên tủ bếp có nến, chỉ tại cô không để ý, đặt bên cạnh chai nước khoáng!”

“Còn có nến sao?” Hạ Tuyết vui vẻ nhìn Hàn Văn Hạo hỏi: “Giống như lúc sinh nhật người khác, đốt nến, sau đó ước nguyện rồi thổi tắt nến.

Hàn Văn Hạo thật sự không muốn trả lời vấn đề ngu ngốc này, bất đắc dĩ đáp lại. . . .”Ừ. . . .”

Hạ Tuyết cười ha ha ha, chân trần vọt vào phòng bếp, sau đó cầm lấy hộp nến, thùng thùng thùng chạy tới, quỳ gối xuống bàn, hưng phấn đến mức không mở hộp nến ra được, hỏi Hàn Văn Hạo . . . . ..”Tôi năm nay bao nhiêu tuổi?”

Hàn Văn Hạo giống như nhìn thấy quái vật nói: “Tôi làm sao biết cô năm nay bao nhiêu tuổi? Không phải cô nói sinh nhật hai mươi tuổi sao?”

“Đúng vậy!!” Hạ Tuyết giống như siêu nhân điện quang nói: “Năm nay tôi hai mươi tuổi! Cho nên tôi muốn cắm 20 cây nến! ! Ha ha ha ha hô hô. . . . . .”

Hàn Văn Hạo nhìn cô lại quỳ gối trên thảm lông, khoa trương ngửa đầu cười to. . . . . . Anh lắc đầu, thật sự không muốn nhìn thấy bộ dáng này của cô, anh đứng dậy nói: “Cô từ từ cười đi, tôi đi ngủ!”

Hạ Tuyết nín cười, nhìn anh đã mặt lạnh đi qua bên cạnh mình, muốn rời khỏi. . . . . . Cô hơi mất mát hỏi: “Anh. . . . . . Không thể như vậy. . . . . .”

Hàn Văn Hạo đứng sau lưng cô, quay đầu lại nhìn cô. . . . .”Như thế nào?”

“Hôm nay sinh nhật của tôi, anh chuẩn bị bánh ngọt sinh nhật cho tôi, anh lại bỏ đi. . . . .nói thế nào cũng là sinh nhật của người ta mà . . . . .” Hạ Tuyết hơi mất hứng phồng má. . .

Hàn Văn Hạo thật hứng thú quay đầu, nhìn Hạ Tuyết cười nhạo nói: “Không phải cô không muốn tới gần tôi sao? Không muốn nhìn thấy tôi sao?”

“Ôi? Anh cũng đã mua bánh ngọt cho tôi, coi như anh là cầm thú thì cũng đã đầu thai làm người rồi . . . . . .” Hạ Tuyết kinh ngạc há hốc, quay đầu lại nhìn Hàn Văn Hạo. . . . . .

Quả nhiên sắc mặt Hàn Văn Hạo lạnh lẽo xoay người rời đi.

Hạ Tuyết nha nha nha kêu lên . . . . ..”Đừng đi, đừng đi! Đừng đi!” Cô lập tức từ trên thảm lông đứng dậy, níu cánh tay Hàn Văn Hạo nói: “Tôi nói đùa thôi?”

“Cô thích đùa giỡn với cầm thú?” Hàn Văn Hạo nhìn cô hỏi!

Hạ Tuyết có chút ngượng ngùng dắt Hàn Văn Hạo ngồi trên sa lon, đưa cho anh một hộp nến nói. . . . . .”Anh đừng nhỏ mọn như vậy chứ, sinh nhật tôi mà, bánh ngọt cũng đã có, chúng ta tạm thời ngưng chiến. . . . . . Anh giúp tôi cắm vào 10 cái, tôi cũng cắm 10 cái. . . . . .”

Hàn Văn Hạo ngẩng đầu lên nhìn cô. . . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!