You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 124

Chương 124: CỤNG LY

Nguyện cho thế giới hòa bình Amen, vẻ mặt Hạ Tuyết lập tức thu lại, ước nguyện xong rồi.

Hàn Văn Hạo tức giận trừng mắt nhìn cô.

Thổi nến “oa”. Hạ Tuyết từ trong ánh nến ngẩng đầu.

Hàn Văn Hạo không để ý đến cô.

Mở nhạc nhanh lên ! Hạ Tuyết thúc giục.

Hàn Văn Hạo phát hiện, anh mua bánh ngọt cho cô, thật sự là việc làm cực kỳ ngu xuẩn nhưng anh vẫn im lặng đi tới trước sa lon, lấy đĩa nhạc jazz, mở máy hát, quay đầu thấy người kia đã thổi nến xong, anh nhìn cô đang đắc ý, gỡ nến trên bánh ngọt, bộ dáng hài lòng của cô làm anh thật sự không nghĩ ra lúc nảy cô là người muốn anh cắm nến, muốn anh mở nhạc, còn cô thổi nến.

Hạ Tuyết nhìn Hàn Văn Hạo, ngoắc tay vô cùng hưng phấn nói: tới đây, tới đây, tới đây! Chúng ta cùng ăn bánh ngọt!

Hàn Văn Hạo hơi do dự, đi đến ngồi trên sa lon, cầm lấy ly rượu đỏ mút nhẹ, nhìn Hạ Tuyết cầm lấy con dao nhựa cắt một miếng bánh ngọt, đôi mắt tỏa sáng, đưa miếng bánh lên miệng, cô cười hi hi, sau đó Hạ Tuyết còn chút lương tâm, cắt một miếng bánh ngọt, đưa đến trước mặt Hàn Văn Hạo, nói: Cùng ăn đi.

Hàn Văn Hạo muốn nhanh chóng kết thúc tiệc sinh nhật tối nay, cầm lấy nĩa ăn một miếng bánh ngọt, vừa ăn vừa nhìn Hạ Tuyết, khuôn mặt cô gần như chôn trong bánh ngọt, cô ăn giống như hút bạch phiến, bộ dạng thật kích động muốn chết, anh thật không muốn ăn chút nào. Nhìn cô cắt một miếng bánh thật lớn ăn rất ngon, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên giống như tiên nữ dưới trần gian tràn ngập nụ cười, nhưng nơi khóe miệng lại dính đầy kem bơ trông như một chú hề.

Hàn Văn Hạo nhíu nhíu mày, cầm lấy khăn tay, lau khóe miệng cho cô, vì nhìn vô cùng ghê tởm. Nhưng lúc ngón tay anh nhẹ nhàng chạm cánh môi mềm mại của cô thì anh dừng động tác, nhìn cô.

Hạ Tuyết cũng không để ý đến Hàn Văn Hạo, chỉ đưa tay cầm ly rượu đỏ uống ực ực một cái, lỗ mũi nhất thời bị sặc, ho khan, cô ôi một tiếng, đặt ly trên bàn nhìn Hàn Văn Hạo thở phì phò hỏi: Oa! Rượu đỏ gì vậy? Rất nồng! Trước kia tôi uống cũng không nồng như vậy? Pha Sprite và chanh, uống vào cũng không bị nồng và đắng như vậy!

Hàn Văn Hạo lạnh lùng nói: Cabernet Sauvignon năm 1973.

Hai tròng mắt Hạ Tuyết trợn lên, cô không biết rượu đỏ này trị giá 200 ngàn. Hôm qua, từ Pháp vận chuyển về, ngày đầu tiên Hàn Văn Hạo đã mở chai rượu đãi cô, cô lại cầm lấy chai rượu đỏ rót ra ly, lần này không dám uống nhanh, chỉ mút nhẹ một chút, phát hiện ra một chuyện, cô lập tức quay đầu nhìn Hàn Văn Hạo, giống như một đứa bé, cười nói: A? Tại sao rượu đỏ phối hợp với bánh ngọt mùi vị lại tốt như vậy.

Từ trước đến nay, Hàn Văn Hạo đối với chuyện ăn uống yêu cầu vô cùng nghiêm khắc, không thèm để ý đến cô. Đương nhiên, anh sẽ không nói cho cô biết, anh dùng rượu đỏ này ăn với bánh ngọt.

Hạ Tuyết không nói nữa, lại uống một chút rượu đỏ, trong người bắt đầu có chút lâng lâng ấm áp, vô cùng thoải mái, nở nụ cười quay đầu nhìn Hàn Văn Hạo nâng ly nói: Cụng ly!

Hàn Văn Hạo bất đắc dĩ đưa ly rượu về phía cô, nhìn người này uống rượu mới cụng một cái.

Hạ Tuyết cười hì hì hi cụng ly với anh, âm thanh va chạm vang lên, hốc mắt cô đột nhiên hơi hồng hồng, sâu kín nói: Anh không biết bây giờ tôi vui vẻ biết bao nhiêu đâu? Hàng năm sinh nhật tôi đều đến cửa hàng bánh ngọt một chuyến, nhìn bánh ngọt trong tủ kính thật hâm mộ, nhưng bánh ngọt thật đắt, 100 đồng một cái làm sao mua nổi, nên tôi cũng chỉ có thể tưởng tượng có một ngày, tôi sẽ có một cái bánh ngọt và chai rượu đỏ, bên cạnh có chút âm nhạc ha ha ha ha.

Hạ Tuyết ngửa mặt lên, cười thật to, nước mắt từ trong khóe mắt chảy xuống …………

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!