You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 126

Chương 126: MÙI THƠM THIẾU NỮ

Hạ Tuyết sửng sốt không suy nghĩ, ngây ngốc nói: “Không có . . . . . .”

Hàn Văn Hạo vừa nghe xong, đột nhiên nghe nhạc jazz nhanh chóng chuyển tông cao, đôi mắt chớp lóe, lập tức nắm chặt eo Hạ Tuyết, xoay tròn cả người cô ra ngoài. . . . . .

“A . . . . ..” Hạ Tuyết không phòng bị, cả người nhanh chóng xoay một vòng trên sàn bóng loáng, cô oa oa kêu lên, Hàn Văn Hạo lập tức tiếp được Hạ Tuyết xoay tròn trên không trung, sau đó nhẹ nhàng cùng cô nhẹ nhàng bước theo vũ điệu trong phòng khách, Hạ Tuyết hết kinh hoảng, lập tức cười ha ha ha, vui vẻ xoay tròn với Hàn Văn Hạo . . . . .

Vẻ mặt Hàn Văn Hạo vẫn không chút thay đổi, nhìn thấy Hạ Tuyết vui thích, khóe miệng xẹt qua nụ cười, nhìn bộ dáng cô vui vẻ, thích thú cười to, lại ôm cô vào trong lòng, sau đó hai tay anh nắm lấy hai tay của Hạ Tuyết đặt lên cổ mình, sau đó cúi đầu xuống, cụng lên trán của cô, chậm rãi bá đạo hỏi: “Vui không?”

Hạ Tuyết cảm giác hơi say cười nói: “Vui. . . . . .”

Hàn Văn Hạo nghe nhạc jazz xuống tông, ôm lấy cô chậm rãi xoay tròn trong phòng khách, mặt lại từ từ cúi xuống, mũi của anh chạm nhẹ trên mũi Hạ Tuyết, chậm rãi nói: “Sinh nhật vui vẻ. . . . . .”

Hạ Tuyết từ từ ngẩng đầu lên nhìn Hàn Văn Hạo, trong đôi mắt xẹt qua cảm động, trái tim có chút ngọt ngào, giống như bánh ngọt lên men, dần dần niềm vui càng tràn lên, làm cho cô không ngăn được xúc động, giống như cơn sóng trong đêm tối cuộn trào, cô ngây ngốc cười nói: “Cám ơn. . . . . .”

“Tôi chúc cô mộng đẹp trở thành sự thật . . . . .” Hàn Văn Hạo lại chậm rãi nói.

“A…….?” Hạ Tuyết nghĩ nghĩ, đột nhiên nói: “Đúng vậy! Vừa rồi, tôi nên ước nguyện, tất cả ước nguyện của tôi đều trở thành sự thật . . . . .. Ha ha ha ha . . . . ..”

Hàn Văn Hạo nhướng mày nhìn cô nói: “Có phải cô say không?”

“Không có ! Làm sao có thể?” Hạ Tuyết cười nói.

Hàn Văn Hạo chăm chú nhìn Hạ Tuyết, nhìn ánh mắt xấu hổ của cô nhìn anh, ngẫu nhiên chợt lóe sáng, hai tay anh chậm rãi nắm chặt eo Hạ Tuyết, kéo cô vào trong ngực mình. . . . . .

Mặt Hạ Tuyết lại đỏ lên, quay đầu, không dám nhìn anh. . . . . .

Hàn Văn Hạo chậm rãi cúi xuống, hôn nhẹ lên vành tai của cô, lại hôn xuống cái cổ trắng nõn, thậm chí thè đầu lưỡi nhẹ nóng ấm nhàng mút vào da thịt trắng nơi cổ của cô. . . . . .

Thân thể Hạ Tuyết đột nhiên nhanh chóng nóng lên, cô vội vã muốn đẩy anh ra nói: “Anh đừng như vậy . . . . .. Tôi không muốn làm phụ nữ của anh . . . . . Thực xin lỗi. . .”

Hàn Văn Hạo dừng lại động tác, mặt vẫn chôn vào cổ của cô, ngửi mùi thơm sữa tắm, trong não của anh lóe lên ánh sáng đoạt lấy, anh chậm rãi nói: “Người của cô thơm quá. . . . . .”

Hạ Tuyết thở gấp gáp, nói: “Đây là mùi sữa tắm của nhà anh . . . . . .”

“Đây là mùi thơm trên người cô . . . . ..” Hàn Văn Hạo nhớ đến lúc vừa rồi đi vào phòng tắm, nhìn thấy bờ vai bóng loáng của cô, trong ánh đèn lóe sáng mê người, anh tiếp tục hôn nhẹ vào cằm của cô, hai tay cách lớp áo sơ mi trắng, quét nhẹ lên đôi vai nhỏ bé của cô, thậm chí có chút khiêu khích và chiếm đoạt . . . . . . .

Toàn thân Hạ Tuyết nhất thời nóng lên hừng hực, trên mặt thoạt đỏ bừng …….

Chương 127: ĐỀU ĐẾN ĐÂY RỒI

Ngoài trời tuyết rơi. . . . . .

Một chiếc xe thể thao màu bạc chạy băng băng thắng trước sân tòa cao ốc 100 tầng!

Hàn Văn Vũ mặc áo len, bên ngoài khoác áo khoác dài màu xanh lá cây hai hàng nút, khăn quàng cổ màu xám, thở ra luồng hơi trắng, trong tay cầm một chai rượu đỏ bước xuống xe, sau đó quay đầu lại, nhìn thấy chiếc Ferrari màu đỏ cũng dừng lại dưới lầu, Hàn Văn Kiệt mặc áo sơ mi trắng kẻ sọc ô vuông xanh, bên ngoài khác áo khoác dài màu trắng, hơi bất đắc dĩ đẩy nhẹ kính trên mũi, nhìn anh hai nói: “Bây giờ là lúc nào rồi còn hẹn em ra ngoài uống rượu?”

“Anh vô cùng buồn chán!!” Hàn Văn Vũ nhớ đến Hạ Tuyết, cả người anh không khỏi buồn bực …..

“Chuyện gì buồn chán vậy?” Hàn Văn Kiệt nhìn anh hai.

“Đi lên rồi nói sau!” Hàn Văn Vũ xua đi khuôn mặt tươi cười của Hạ Tuyết, khi chuẩn bị đi đến đại sảnh, không ngờ nhìn thấy một chiếc xe BMW màu vàng cũng chậm rãi dừng lại dưới lầu . . . . . .

Hai anh em bọn họ chậm rãi quay đầu lại, vừa thấy Dạ Thiên Thiên, cô mặc chiếc váy dài da beo, bên ngoài áo khoác da màu xanh đen, có chút ngạc nhiên bước xuống xe, nhìn bọn họ cười nói: “Sao lại trùng hợp vậy?”

“Ừ! Đến tìm anh cả!” Hàn Văn Vũ nói.

“Anh đến gặp anh ấy, cũng không đến mức mang theo rượu chứ? Trong nhà anh ấy không có rượu đỏ sao?” Dạ Thiên Thiên mỉm cười nói.

“Tôi không thích Cabernet Sauvignon!” Hàn Văn Vũ nói xong, bước lên bậc thang. . . . . .

Dạ Thiên Thiên và Hàn Văn Kiệt nhìn nhau, gật đầu, cũng đi lên bậc thang. . . . . .

***

“Anh đừng như vậy . . . . ..” Hạ Tuyết lập tức đẩy Hàn Văn Hạo ra, lui về phía sau một bước. . . . . .

Hàn Văn Hạo tiếp tục bước tới một bước, chậm rãi nhìn cô, hai tròng mắt chớp lên như con báo nhỏ, nhìn cô chăm chú, chậm rãi hỏi: “Người trong lòng cô là ai?”

Hạ Tuyết giật mình, lập tức lui về phía sau một bước, ngẩng đầu lên nhìn Hàn Văn Hạo nói: “Anh có ý gì?”

Thân thể Hàn Văn Hạo phát ra hơi thở vô cùng mê hoặc, giống như hoa anh túc, lặng lẽ tỏa ra độc khí . . . . . . Anh từng bước một tới gần Hạ Tuyết, chậm rãi hỏi: “Người trong lòng cô. . . . . . là ai?”

Hạ Tuyết cắn môi dưới, nhìn vào hai tròng mắt anh, bí mật trong lòng cô muốn bị ánh mắt của anh lột ra, trên trán của cô rịn mồ hôi, lui về sau, lại phát hiện phía sau lưng lạnh lẽo, cô lo lắng quay đầu lại, thì ra cô đã thối lui đến trước cửa sổ sát đất, không đường lui rồi. . . . . .Cô lập tức nuốt cổ họng khô khốc, vừa quay đầu, nhìn thấy Hàn Văn Hạo vươn hai tay, chống vào hai bên thủy tinh, vây cô vào trong lòng anh, cúi đầu xuống, muốn gần sát làn môi của cô hỏi lại . . . . ..”Nói cho tôi biết . . . . . Người trong lòng cô. . . . . . rốt cuộc là ai?”

“Trong lòng tôi không có ai cả!” Hạ Tuyết vội vàng phủ nhận!!

Hàn Văn Hạo đột nhiên nhếch khóe miệng cười châm biếm, tiến lên một bước, lồng ngực rắn chắc, ấm áp của anh sát vào người Hạ Tuyết, cúi đầu xuống nói: “Nói cho tôi biết! Người đó là ai!”

“Anh. . . . . .”

Tiếng chuông cửa vang lên. . . . . .

Ánh mắt Hạ Tuyết sáng lên, giống như được giải cứu, vội vàng đẩy anh ra, lập tức nói: “Tôi giúp anh mở cửa!”

Hàn Văn Hạo còn chưa kịp ngăn cô, cô sợ hãi bổ nhào đến trước cửa thang máy, nhấn mạnh nút, ngây ngốc nhìn thoáng qua màn hình TV nhỏ ở trước cửa thang máy . . . . . Không nhìn còn khá, vừa nhìn tròng mắt của cô trừng to, muốn rơi ra ngoài, trước màn hình TV rõ ràng xuất hiện hình ảnh Hàn Văn Vũ, Hàn Văn kiệt, sau đó là … Dạ Thiên Thiên! ! ! ! ! ! ! ! !

“A . . . . .” Hạ Tuyết chỉ vào màn hình TV nhỏ, nhìn bọn họ đã đi tiến vào trong thang máy, chuẩn bị lên lầu rồi !

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!