You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 130

Chương 130: TRONG CỬA, NGOÀI CỬA

“Văn Kiệt, lấy đĩa nhạc xong chưa?” Hàn Văn Vũ đi qua hành lang, vừa vặn nhìn thấy cửa phòng đối diện phòng ngủ của anh cả, đóng “ầm” một tiếng, anh ngạc nhiên đi đến cửa phòng kia, sau đó nhanh chóng mở cửa phòng, rõ ràng nhìn thấy dưới ánh đèn màu tím lờ mờ, em trai đang nằm ở trên giường, đắp chăn, đang nhìn anh, vẻ mặt bình tĩnh mỉm cười. . .

“Chú làm sao vậy?” Hàn Văn Vũ nhìn em trai, vừa định đi tới. . .

“Anh đừng đi vào, đột nhiên em rất buồn nôn . . . . .. Có thể do uống rượu lúc dạ dày trống không, chút nữa em phun đầy người anh thì sao? Em nằm một chút sẽ tốt thôi ….” Hàn Văn Kiệt bình tĩnh nói.

Hàn Văn Vũ cau chặt mày, sau đó bất mãn nói: “Chẳng lẽ, tối nay, anh hẹn hai người uống rượu, nhưng không một người nào chịu tiếp anh?”

“Ai nói không tiếp anh đâu ! Chờ một lát, em lập tức đến ngay, anh đi ra ngoài trước đi!” Hàn Văn Kiệt lại nhẹ giọng nói.

“Được rồi! Chú nghỉ ngơi trước. Nhanh lên” Hàn Văn Vũ không có biện pháp, đóng cửa phòng lại!!

Hạ Tuyết thở hổn hển từ trong chăn chui ra, người ướt đẫm, vừa định bước xuống giường, Hàn Văn Kiệt bất đắc dĩ kéo cái eo nhỏ nhắn của cô lại, cả người cô ngã vào trong lòng anh, lại dùng chăn đắp lại xong, nói: “Vừa rồi anh hai không đóng chặt cửa, anh ấy có thể xông vào ngay!”

Mặt Hạ Tuyết đỏ bừng, nương theo ánh sáng màu tím nhìn ánh mắt dịu dàng của Hàn Văn Kiệt dưới gọng kính đen, cô cảm động nói: “Cám ơn anh . . . . .”

Hàn Văn Kiệt thân thiết nhìn Hạ Tuyết hỏi: “Tại sao cô lại ở trong nhà anh cả tôi?”

Hạ Tuyết vội vàng giải thích: “Tôi không có nơi để đi, trốn ở cửa đài truyền hình. . . . . .vì hôm nay là sinh nhật tôi, có lẽ Tổng Giám đốc Hàn nhìn thấy tôi rất đáng thương . . . . . nên đưa tôi đến đây, nhưng tôi thật không ngờ, mọi chuyện lại trở thành như vậy. . . . . .”

Hàn Văn Kiệt mỉm cười nói: “Hôm nay sinh nhật cô?”

“Uhm. . . . . .” Hạ Tuyết nhẹ nhàng gật đầu.

Hàn Văn Kiệt mỉm cười dịu dàng nói với Hạ Tuyết: “Sinh nhật vui vẻ, Hạ Tuyết . . . . .. Bên ngoài tuyết rơi thật nhiều . . . . .. Đều tới chúc mừng cô. . . . ”

Hốc mắt Hạ Tuyết đỏ lên, nước mắt không nhịn được rơi xuống, anh luôn luôn đánh trúng chỗ yếu nhất trong lòng cô.

“Đừng khóc. . . . . . Trong phòng có quần áo của cô không?” Hàn Văn Kiệt dịu dàng hỏi.

“Có. . . . . .” Hạ Tuyết vội vàng gật đầu.

“Bây giờ, cả người cô đều ẩm ướt, nhanh thay quần áo . . . . .. nếu không sẽ bị cảm . . . . .” Hàn Văn Kiệt hạ giọng, dịu dàng nói.

Hạ Tuyết vội vàng gật đầu, nhẹ nhàng bước xuống giường, đến trước ngăn tủ đầu giường lấy quần áo của cô ra, Hàn Văn Kiệt biết điều đi tới cạnh cửa, khóa cửa lại, sau đó gỡ mắt kính xuống, nói: “Cô thay đồ đi . . . . .. Tôi không quay đầu lại đâu . . . . . .”

Hạ Tuyết hồi hộp nhìn anh một cái, nhanh chóng cầm quần áo cởi ra, lập tức nghe được tiếng đập cửa, cô sợ tới mức ôm lấy quần áo, nhìn về phía cửa. . . . . .

Hàn Văn Kiệt lập tức nắm chặt ổ khóa, nhẹ nhàng hỏi: “Chuyện gì vậy?”

Hàn Văn Hạo đứng ở ngoài cửa, sắc mặt ngưng trọng, nói: “Văn Vũ nói thân thể của chú không tốt, muốn ở trong phòng nghỉ ngơi?”

“Uhm!” Hàn Văn Kiệt đáp lời.

Hàn Văn Hạo cắn chặt răng, ánh mắt nặng nề hơi lóe lên, nói: “Anh vào xem?”

“Không cần, một chút nữa em ra tới. . . . . .” Hàn Văn Kiệt lại nhẹ nhàng nói với anh cả.

Hàn Văn Hạo nhìn cửa đóng chặt, do dự một lát, đành phải gật đầu nói: “Tốt!” Anh nói xong, xoay người nhanh chóng rời khỏi. . . . . .

Hạ Tuyết thở dài nhẹ nhõm, nhanh chóng mặc quần áo vào, sau đó nói với Hàn Văn Kiệt: “Cám ơn anh. . . . . .”

Hàn Văn Kiệt không lên tiếng, quay đầu lại, sau đó đem kéo bỏ cái khăn trải giường ẩm ướt, từ trong ngăn tủ, quen thuộc lấy ra khăn trải giường màu xanh đậm trải lên, sau đó lấy chăn mới ra, đi đến trước mặt Hạ Tuyết, lập tức ôm lấy cô . . . ..

“A. . . .” Hạ Tuyết không tự chủ được, ôm lấy cổ của anh, mặt đỏ lên, kêu nhỏ: “Bác sĩ Hàn .. .”

Hàn Văn Kiệt không lên tiếng, đặt cô trên giường, sau đó đắp kín chăn cho cô, mở máy sưởi trong phòng, lại đến máy lọc nước bên cạnh, rót một ly nước ấm đưa đến trước mặt Hạ Tuyết nói: “Uống nhanh! Lạnh như vậy! Đêm nay nếu bị cảm, rất phiền toái”.

Hạ Tuyết vội vàng uống một ngụm nước nóng, thân thể ấm lên, thật thoải mái, cô nở nụ cười. . . .

Hàn Văn Kiệt cũng mỉm cười, từ trong túi áo mình lấy ra một viên vitamin C, đưa đến bên miệng Hạ Tuyết, nói: “Ngậm đi, tăng cường sức đề kháng!”

“A…” Hạ Tuyết liền ngậm viên vitamin C.

Hàn Văn Kiệt cẩn thận đỡ Hạ Tuyết nằm xuống giường ngủ, sau đó cầm lấy cổ tay cô, bắt mạch, hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang. . . . . .

“Bác sĩ Hàn, anh không hiểu lầm tôi sao?” Hạ Tuyết nhìn Hàn Văn Kiệt hỏi.

“Không có. . . . . .” Anh trực tiếp nói.

“Tại sao?”

Hàn Văn Kiệt ngẩng đầu, nhìn Hạ Tuyết mỉm cười nói: “Lần trước, không phải cô nói, có bạn trai như tôi rất tốt sao?”

Mặt cô đỏ lên. . . . . .

“A. . . . . .” Hạ Tuyết không biết nói gì cho phải.

“Nói đùa với cô đó . . . . .. Cá tính của cô, tôi hiểu rõ mà . . . . .. Dựa vào người xinh đẹp như cô, nếu muốn đi đường tắt đã sớm đi rồi, không phải chờ đến bây giờ, cô không cần lo lắng, tôi sẽ không hiểu lầm cô…..” Hàn Văn Kiệt mỉm cười ngẩng đầu nhìn Hạ Tuyết sau khi nói xong, phát hiện hai bàn tay của cô rất lạnh lẽo, anh vội vàng đưa lên môi mình, hà hơi nóng, sau đó chuyên nghiệp xoa hai tay của cô, cho đến khi hai tay cô nóng lên, anh cúi xuống, phả nhẹ hơi nóng lên trán của cô, không ngừng xoa xoa trên trán, khuôn mặt, huyệt vị bên tai….

Hạ Tuyết giống một đứa bé nằm trên giường, rơi lệ nhìn anh…

Hàn Văn Kiệt vẫn xoa xoa sưởi ấm cho cô. . . . . .

“Đã đỡ rồi. . . . . .” Hạ Tuyết vội vàng nói.

Hàn Văn Kiệt lại từ trong chăn, kéo cánh tay của cô ra xoa tiếp . . . . ..”Lúc trước, tôi vừa nhìn bảng lịch bệnh, có một người tên Hạ Tuyết, tôi đã nghĩ, cô gái kia chắc là một người rất lạnh lùng…. nhưng thật không ngờ, lại là cô gái xinh đẹp hoạt bát như vậy, mà còn là người đầy sức sống, đầy nhiệt tình lây sang cho mọi người, nhưng lại cần sự giúp đỡ, bởi vì tên của cô, tôi cảm thấy cô rất sợ lạnh . . . . .. cái tên thật sự rất lạnh …..”

Hàn Văn Kiệt mỉm cười nhìn Hạ Tuyết nói.

Hạ Tuyết cũng hơi ngượng ngùng cười cười. . . . . .

“Xoay người lại, tôi xoa phía sau lưng cho cô, tăng thêm sức đề kháng!” Hàn Văn Kiệt nói.

“Không cần. . . . . .” Hạ Tuyết vội vàng từ chối.

Hàn Văn Kiệt cũng không để ý cô, chỉ đỡ bờ vai của cô, để cho cô xoay người, ghé vào trên giường, anh vươn ngón tay thon dài vén mấy sợi tóc nơi cổ của cô……..

Mặt Hạ Tuyết đỏ lên, đột nhiên có cảm giác tê dại…….

Hàn Văn Kiệt chậm rãi vươn hai tay, trước đặt nhẹ sau gáy tai của cô, ấn xuống cổ, thành thạo dùng sức vào hai ngón tay, ấn nhẹ vào lưng cô, thậm chí hơi mở dây áo lót ra, Hạ Tuyết chợt ngượng ngùng, vừa định ngồi dậy, không ngờ Hàn Văn Kiệt chậm rãi cúi người xuống, ngực dán nhẹ vào phía sau lưng của cô, sau đó dịu dàng nói bên tai cô: “Tốt một chút chưa?”

Hạ Tuyết hơi quay đầu lại, theo ánh đèn màu tím, thấy ánh mắt dịu dàng của Hàn Văn Kiệt đang nhìn cô, cô vội vã gật đầu nói: “Ô… Ô… Ô….. Tốt một chút rồi…..tốt rồi….” .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!