You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 133

Chương 133: GẢ CHO TÔI

“Không có? Cô rõ ràng nghĩ như vậy! ! Nếu không phải vì cô, tôi cũng sẽ không làm như vậy!” Hàn Văn Hạo tức giận nói.

“Chậc!” Hạ Tuyết rất khinh bỉ nhìn anh nói: “Ý của anh là, anh vẫn còn trai tân! ?”

Hàn Văn Hạo tức giận vặn chặt cánh tay của cô, nói: “Cứu cô, mà cô vẫn còn không chịu thua.”

“Cũng không phải tôi muốn lên nhà anh !” Hạ Tuyết quả thực không muốn mắc nợ, Thượng Đế ơi, hãy bảo vệ con, người ta đưa cho cô bánh ngọt, dạy cô khiêu vũ, cho cô ước nguyện, cô cũng quên hết ………..

Hàn Văn Hạo tức giận nói: “Xem ra, cô có bệnh hay quên thật lớn! Để tôi nhắc nhở cô!”

Anh nói xong, đột nhiên cúi đầu xuống, hôn mạnh lên đôi môi đỏ mọng của Hạ Tuyết, thậm chí mút làn môi của cô, giả vờ muốn cắn nhẹ . . . . . .

Hạ Tuyết trừng mắt, biết ý đồ của anh, muốn lưu lại dấu vết trên môi mình, cô biết anh tức giận rồi, cô nghĩ đến đêm qua hai người ôm chặt nhau khiêu vũ, ăn bánh ngọt, còn thiếu hôn môi, cô lập tức nắm chặt ngực áo Hàn Văn Hạo, nghiêng người tránh thoát nụ hôn của anh, nói khẽ: “Tôi nhớ ra rồi! Tối hôm qua anh đã cứu tôi, mời tôi ăn bánh ngọt, mời tôi uống rượu, dạy tôi khiêu vũ. . . . . .”

Giọng điệu của Hàn Văn Hạo chậm lại, ánh mắt vẫn nóng bỏng nhìn cô: “Còn gì nữa không?”

Hạ Tuyết nghĩ nghĩ, nhíu mày nói: “Không có !”

Hàn Văn Hạo lại cúi xuống, mũi chạm nhẹ chóp mũi của cô, rung động nói: “Thiếu chút nữa đã hôn cô. . . . . . nhưng chưa hôn được. . . . . .”

“Anh nổi điên làm gì? Bạn gái anh còn đang ở trên lầu! Anh đừng giày vò tôi!!” Hạ Tuyết muốn đẩy anh ra, không ngờ bị anh đè trên tường, sau đó mút mạnh môi cô, bá đạo xông vào trong miệng cô, quấn lấy đầu lưỡi của cô, hai tay của anh xoa chiếc eo nhỏ xíu của cô, thậm chí di chuyển bàn tay đi xuống, xoa cái mông của cô, xuống chút nữa nắm một chân của cô lên, anh đè sát vào người cô, tiếp tục hôn. . . . . .

Hạ Tuyết bị anh hôn đến toàn thân đổ mồ hôi, rốt cuộc không chịu nổi kéo áo của anh, mặt ngửa ra sau nói: “Anh muốn làm gì? Anh điên rồi?”

Hàn Văn Hạo nhớ tới đêm qua, cô đóng chặt cửa phòng, ánh mắt anh lạnh lùng, lại cúi xuống hôn nhẹ lên cổ của cô, thậm chí khẽ cắn chiếc cổ xinh đẹp, bàn tay tham lam tiến vào trong áo len của cô, xoa cái eo mềm nhẵn của cô. . . . . .

Hạ Tuyết bắt đầu tức giận, vẫn không thể lên tiếng phản kháng, càng không ngừng vỗ vai của anh. . . . . .

“Anh. . . . . . Thức dậy rồi hả. . . . . .” Hàn Văn Kiệt dụi mắt, ngồi dậy, nhìn thấy anh cả cầm chai nước khoáng uống, bình tĩnh từ trong phòng bếp đi tới bên cạnh nói: “Ừ! Thức rồi sao?”

“Uhm. . . . . .” Hàn Văn Kiệt thở dài một hơi, sau đó cầm lấy mắt kính đặt ở trên bàn trà đeo lên, nhìn thấy Hạ Tuyết đang nướng bánh mì, đứng ở ngay tủ chén, gần cửa phòng bếp, nhìn anh cười ha ha ha, ngây ngô nói: “Chào buổi sáng!”

Hàn Văn Kiệt chợt nhìn Hạ Tuyết mỉm cười nói: “Dậy sớm vậy sao? Không ngủ thêm chút nữa?”

“Tôi có thói quen dậy sớm, sáng nay Văn Vũ phải quay phim quảng cáo, anh ấy không ăn bữa sáng sẽ tức giận!” Trong phòng bếp, Hạ Tuyết vội vàng nướng bánh mì, lấy một cái bánh trứng trong tủ lạnh, chân giò hun khói và một chút rau dưa, chuẩn bị bắt đầu làm bữa sáng !

“Cô làm bữa sáng cho mọi người?” Văn Kiệt đứng dậy, đi đến phòng bếp, nhìn Hạ Tuyết hỏi.

“Ừhm!” Hạ Tuyết mỉm cười nhìn Hàn Văn Kiệt nói: “Anh nghỉ ngơi một chút, tôi phải bắt đầu chuẩn bị rồi ! Tôi làm bữa sáng rất ngon…!”

“Được!” Hàn Văn Kiệt vỗ nhẹ vai Hạ Tuyết, nói: “Cô vất vả rồi !”

“Không vất vả. . . . . .”Hạ Tuyết miễn cưỡng nở nụ cười, nhìn Hàn Văn Hạo đang ngồi trên sa lon, uống nước khoáng, cô cắn môi dưới, con báo nhỏ chết tiệt này!

Hàn Văn Kiệt nói xong, đi lên lầu, Hạ Tuyết bỏ con dao trong tay xuống tấm thớt, nhanh chóng chạy ra, cầm lấy gối ôm, đập trên người Hàn Văn Hạo . . . . .”Con báo nhỏ chết tiệt!”

Hàn Văn Hạo quay đầu đi, tức giận đặt mạnh chai nước khoáng trên mặt bàn, vươn tay ôm chặt cái eo nhỏ nhắn Hạ Tuyết, đặt cô trên sa lon, lại mút đôi môi đỏ mọng của cô, lưỡi của anh quấn lấy đầu lưỡi của cô . . . . .

“Ưm.. . . . ..” Hạ Tuyết tức điên một tay đẩy Hàn Văn Hạo ra, sau đó lại cầm gối ôm đập trên người anh nói: “Nếu anh còn dám đụng chạm tôi, tôi sẽ báo cảnh sát bắt anh! ! !”

Hàn Văn Hạo hầm hầm đứng lên, nhìn chòng chọc Hạ Tuyết!

Sắc mặt Hạ Tuyết trắng bệch, vội vàng chạy về phòng bếp làm bữa sáng!!

“Hạ Tuyết? Sao cô lại đến đây?” Hàn Văn Vũ giật mình đứng ở cửa thang lầu, nhìn Hạ Tuyết vui mừng hỏi!

Hạ Tuyết miễn cưỡng cười cười với Hàn Văn Vũ, nói: “A …. Đúng vậy ! Hôm nay anh phải quay phim, tôi vội vàng làm bữa sáng cho anh !”

“Không phải như thế. . . . . .” Dạ Thiên Thiên mỉm cười mặc áo ngủ mỏng manh khêu gợi, vừa đi xuống bên cạnh Văn Vũ nói: “Tối hôm qua cô ấy đến chăm sóc cho anh !”

“A?” Hàn Văn Vũ vui vẻ nhìn Hạ Tuyết nói: “Thật vậy chăng?”

Hạ Tuyết cố nở nụ cười ha ha ha, sau đó nhìn Dạ Thiên Thiên đi đến trước mặt Hàn Văn Hạo, ôm eo của anh, hôn lên môi anh . . . . . Hạ Tuyết cố nén nghiến răng cắn chặt môi dưới ………

Hàn Văn Vũ đi tới trước mặt Hạ Tuyết, hai tay nắm lấy vai cô, cằm tựa vào trên vai cô, nói: “Bảo bối! Cám ơn cô.”

Hàn Văn Hạo mặt lạnh nhìn qua, nhìn thấy bộ dáng của Hạ Tuyết cười ngọt ngào, anh cắn răng . . . . .”Không có việc gì cứ tới đây ngồi! Không cần ở trong nhà của tôi làm chuyện khó coi!”

“Sao anh nói vậy! Anh và Dạ Thiên Thiên không phải hôn môi sao?” Hàn Văn Vũ cố ý trừng mắt nhìn anh cả, sau đó nắm chặt vai Hạ Tuyết, nghiêng mặt nhìn kỹ khuôn mặt xinh đẹp của cô, càng nhìn, trong lòng càng ngọt ngào . . . . . .

Hạ Tuyết bất đắc dĩ quay đầu, nói: “Anh trai! Anh ở trong này tôi không thể làm điểm tâm đấy….”

Hàn Văn Vũ vẫn dựa vào sau lưng Hạ Tuyết, đột nhiên nói: “Gả cho tôi đi!”

Ánh mắt Hàn Văn Hạo chớp lóe!

Hàn Văn Kiệt đứng ở trên thang lầu sửng sốt. . . . . .

“A?” Hạ Tuyết giật mình nhảy dựng nhìn anh!

“Ha ha ha ha. . . . . .” Hàn Văn Vũ cười ha ha nói: “Chuyện này mà cô cũng tin! Từ lần sau trở đi, tôi sập bẫy ăn ớt của cô nữa thì tôi không là người! !”

Hạ Tuyết hung hăng trợn mắt nhìn anh!

“Nhà của chúng tôi chỉ có Văn Kiệt mới có thể cam tâm tình nguyện kết hôn!” Văn Vũ cầm một miếng bánh mì nướng, xé một nửa mình ăn, nửa còn lại đưa tới miệng Hạ Tuyết.

Hàn Văn Kiệt nhìn bọn họ thân mật như vậy, nói đùa: “Em thấy anh và Hạ Tuyết, hai nguời không phải phối hợp rất tốt sao? Các người có cơ hội phát triển không?”

Hạ Tuyết nhìn thoáng qua Hàn Văn Kiệt. . . . . .

“A……? Xem ra em trai tán thành anh theo đuổi Hạ Tuyết?” Hàn Văn Vũ cố ý kéo vai Hạ Tuyết

“Uhm!” Hàn Văn Kiệt gật đầu mỉm cười nói: “Hạ Tuyết rất tốt. . . . . .”

Hạ Tuyết hơi mất hồn, con dao trong tay đột nhiên cắt lệch, cô ôi một tiếng….”Chảy máu!”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!