You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 137

Chương 137: MINH CƠ

“Tốt …… Hãy nghe tôi nói. . . . . . Từ từ mở áo choàng của cô, nhắm mắt lại, ngửa đầu lên …. Không còn lưu luyến gì, tung người nhảy xuống . . . . . Ba . . . . . Hai . . . . . Một . . . . . ACTION!” Tôn Minh lo lắng nhìn ống kính!

Hạ Tuyết nhắm mắt lại, mở áo choàng đỏ thẫm, cảm nhận trời cao biển rộng tự do tự tại, sinh mạng tốt đẹp, cô mỉm cười đưa đôi tay ra, áo choàng trong tay tung bay trên không trung, cô tung người nhảy một cái, rơi xuống mặt biển . . . . ..

Biển rộng mênh mông, vách đá thật sâu, một bóng dáng đỏ thẫm ở trên cao, tư thế tuyệt đẹp nhẹ nhàng rơi xuống, cuối cùng “ầm” một tiếng, người rơi xuống biển. . . . . .

Hạ Tuyết ngậm chặt miệng, cố chịu đựng biển lạnh lẽo như dao cắt, dưới biển nhanh chóng xoay tròn, thậm chí trong nước biển mở mắt ra, tò mò nhìn đủ loại phong cảnh dưới đáy nước. . . . . .

Dưới nước ba máy quay, nhắm ngay phần lưng của Hạ Tuyết với tư thế tuyệt đẹp trong nước ……..

Tôn Minh lo lắng đứng trên bờ nhìn Hạ Tuyết trong ống kính đang ở dưới biển, giống như nàng tiên cá trong nước, vui vẻ bơi lội tung tăng, chiếc váy dài bay bay, sáng sớm bị nước ướt sủng! Trên mặt ông ta từ từ tràn đầy nụ cười thỏa mãn, kêu to: “Tốt! ! Cắt! !”

“Đạo diễn!” Hàn Văn Vũ lo lắng nhào tới trường quay, đã nhìn thấy Hạ Tuyết trong ống kính, một tiếng “cắt”, lập tức nhân viên công ty xúm lại, đầu óc của anh nhất thời muốn nổ tung lên, đứng trên vách núi cao kêu to: “Hạ Tuyết . . . . ..”

***

Tất cả nhân viên nghiệp vụ đoàn phim rối rít vây quanh Hạ Tuyết như con vịt bơi tới, cũng cảm thán cô rất dũng cảm. . . . . .

Hạ Tuyết khoác tấm chăn thật dầy, lạnh run lẩy bẩy, bên cạnh là 5000 đồng, vừa nói: “Không cần cảm động vì tôi dũng cảm, hôm nay nếu như không phải là tôi, cũng sẽ có người sẽ nhảy xuống! Kiếm tiền không dễ dàng, mọi người có biết không?”

Cô nói xong, sắc mặt tái nhợt vì lạnh, cả người cứng đờ, ngón tay duỗi ra, càng không ngừng đếm tiền, càng đếm trong lòng càng thích, thậm chí trên mặt lộ ra vui vẻ muốn chết, nói: “Mẹ kiếp! Học phí của em trai tôi, đã kiếm được rồi!!”

“Nhảy cái đầu cô!!” Hàn Văn Vũ chạy đến xe BMW, lấy cái chăn và mở máy sưởi, thuốc cảm, tức giận đi tới trước mặt của Hạ Tuyết, ôm cả người cô, sau đó đi đến xe, vừa đi vừa nói: “Cô cần tiền sao không nói? Làm công việc nguy hiểm như vậy đáng giá sao? Nếu như xảy ra chuyện thì làm thế nào?”

“Đã xảy ra chuyện gì? Thật là!!” Hạ Tuyết nhìn anh, thần trí mơ hồ nắm khoản tiền kia, ôm vào trong ngực, vui vẻ đến nổi muốn vào thắp hương bái Phật tổ . . . .

“Cái người này, cô. . . . .!!” Hàn Văn Vũ lập tức ôm Hạ Tuyết đưa vào trong xe, sau đó bảo cô thay quần áo, đau lòng nói: “Cô nhanh thay đồ mau! Nếu không sẽ bị cảm, thân thể cô không tốt!”

Hạ Tuyết vội vàng gật đầu, lúc kiếm tiền rất vui vẻ, tỉnh lại, chợt cảm thấy nước sâu lạnh thấu xương, tay run lẩy bẩy vội vàng đóng cửa lại! !

Hàn Văn Vũ bị sợ đến run rẩy, tựa vào trước cửa xe, sắc mặt tái nhợt, suy nghĩ người này rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Muốn tiền đến phát điên rồi!!

“Văn Vũ!” Tôn Minh chậm rãi đi đến.

Hàn Văn Vũ nhìn Tôn Minh, có chút trách móc, nói: “Đạo diễn, ông muốn dùng người của tôi đóng thế thân, ít ra phải nói với tôi một chút! Ngộ nhỡ xảy ra chuyện thì làm thế nào? Cô ấy không có người thân, chỉ có một đứa em nhỏ!”

“Cô gái này có chủ kiến, vừa rồi lúc cô ấy nói chuyện với tôi, mắt sáng ngời, vô cùng động lòng người, tôi muốn thương lượng với cậu một chút chuyện!” Tôn Minh suy nghĩ, quyết định nói.

“Chuyện gì?” Hàn Văn Vũ tò mò nhìn đạo diễn nói.

“Tôi xem cô gái này rất có thiên phú đóng phim! Tôi muốn chiều nay cô ấy đến trường quay thử vai diễn trong phim “Vương Triều Hiện Đại”, diễn vai Minh Cơ! là người cậu đã từng yêu! Tổng cộng có ba cảnh!” Tôn Minh mỉm cười nói.

Hàn Văn Vũ nhướng mày, khó tin nhìn Tôn Minh nói: “Hạ Tuyết? Cô ấy sao? Đất dành cho vai diễn Minh Cơ mặc dù không nhiều, nhưng nhân vật này thật sự rất đẹp, rất mơ mộng, bị trúng tên ở trong tuyết, chết đi, cảnh tượng này chính là cao trào của phim. . . . .Có rất nhiều nữ ngôi sao đều đua nhau phái người đại diện tới hỏi thăm tin tức, muốn diễn vai Minh Cơ ! Ông nói xem chuyện này. . . . . .”

“Để cho cô ấy quay thử một chút. . . . . . Tôi cũng không nói nhất định là cô ấy phải diễn! Nhưng muốn xem ý của cô ấy ra sao! Đến lúc đó, tôi và cậu, Giám chế cùng nhau xem một chút! Nếu như Hạ Tuyết có ý muốn diễn vai Minh Cơ, tối nay, tốt nhất cậu giảng giải cho cô ấy cách diễn! Thuận tiện tập luyện một chút tốt hơn! Đây là . . . . . Tôi cho cô ấy đi cửa sau rồi . . . . . chờ một lát nữa trợ lý đạo diễn sẽ đưa kịch bản cho cô ấy! Còn nữa, tiện thể nói cho cô ấy biết, ngày mai Hồ Điệp cũng sẽ tới đây thử vai!” Tôn Minh nói xong, xoay người nhàn nhạt rời đi . . . . .

Hàn Văn Vũ đứng ở hiện trường, suy nghĩ vấn đề này!

***
Trong biệt thự Hàn Văn Vũ!

Hạ Tuyết vừa nhai cà rốt, vừa nghe Hàn Văn Vũ bâng quơ nói với cô ý tứ của Tôn Minh, nhưng cô vẫn chưa hiểu rõ lắm, lại nhai cà rốt, nói: “Tôi vẫn chưa hiểu ý của anh, tôi phải diễn thế thân Minh Cơ sao?”

Hàn Văn Vũ thở dài, ném cho cô chiếc gối ôm tức giận nói: “Là diễn vai Minh Cơ!! Đất diễn không nhiều lắm, nhưng là vai diễn nặng ký!”

Con ngươi Hạ Tuyết trợn to, khó tin, hỏi: “Không thể nào? Tôi không phải là diễn viên, tôi làm sao có thể diễn vai Minh Cơ? Huống chi, vừa rồi ông tấy giảng giải cho tôi nhân vật Minh Cơ này, cô ấy dịu dàng, xinh đẹp, mềm mại như nước. . . . . làm sao có thể diễn được?”

Hàn Văn Vũ nhìn Hạ Tuyết, trên mặt khẽ nở nụ cười. . . . . .

Hạ Tuyết cũng nhìn Hàn Văn Vũ, ánh mắt sáng lên . . . . . “Anh?”

“Tôi cũng không biết cô có thể dịu dàng, xinh đẹp, mềm mại như nước hay không . . . . . Nhưng đạo diễn đã nhìn trúng cô, đạo diễn có lý của ông ấy! Nhân vật Minh Cơ này rất bi thảm, cô yêu Thái tử điện hạ, tuy nhiên, bởi vì đức Vua không thích cô, nhiều lần ngăn trở tình yêu giữa bọn họ, cô gái này là người sáng sủa, hoạt bát, lanh lợi, vì tình yêu mà sẳn sàng bị giam cầm ba năm, ba năm sau, chẳng những cô không vì bị giam cầm mà mất đi dáng vẻ xinh đẹp, mà còn dịu dàng hơn nước, giống như mộng, thông minh, trong sáng . . . . . .Đức vua đã thực hiện lời hứa, chấp thuận cho Thái tử điện hạ nghênh đón cô vào cung! Nhưng đang lúc Thái tử điện hạ ôm Minh Cơ cưỡi ngựa chạy như bay trong núi tuyết, đang nghĩ đến hạnh phúc tương lai thì bị đức Vua phái sát thủ núp trong rừng, giương cung bắn chết Minh Cơ. . . . . .Khi đó, Thái tử điện hạ vẫn còn đang giục ngựa như bay, mỉm cười nói cử hành hôn lễ như thế nào, Minh Cơ đã trúng tên độc, dựa vào trong ngực thái tử điện hạ, nhìn ánh mắt thâm tình của thái tử, cuối cùng nước mắt lăn xuống, máu tươi từ khóe miệng của cô tràn ra. . . . . .” Hàn Văn Vũ nhàn nhạt nói về nhân vật này . . . .

Sắc mặt Hạ Tuyết hơi run lên, ánh mắt đột nhiên hồng hồng, trong hốc mắt từ từ rơi xuống giọt lệ đau thương. . . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!