You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 147

Chương 147: BẢO BỐI, THẬT XIN LỖI

Hạ Tuyết lấy cớ tới ngày đau sinh lý, thân thể không thoải mái, muốn một mình nghỉ ngơi thật tốt, một mình núp trong phòng bệnh, cũng không gặp ai . . . . . .

Hàn Văn Kiệt thường xuyên đứng ở trước phòng bệnh, gõ cửa thật lâu, cũng không thấy cô mở cửa, chỉ thỉnh thoảng bảo y tá đưa bữa ăn vào phòng cho cô, anh đứng bên cạnh cửa nhìn cô một mình ngồi bên cửa sổ, nhìn phong cảnh bên ngoài, âm thầm rơi lệ. . . . . . Anh cũng không quấy rầy cô nữa, cần phải có chút thời gian đối mặt thực tế. . . . . .

Trong nháy mắt, đã qua một tuần lễ, “Vương Triều Hiện Đại” sắp hoàn thành việc tuyển vai, dự định bắt đầu nghi thức ghi hình, vừa khéo đúng vào ngày Hạ Tuyết quyết định làm giải phẫu, Hạ Tuyết rất vui vẻ nhận lời tham gia nghi lễ, cô giam mình trong phòng, không muốn gặp ai, Hàn Văn Vũ đến thăm cô rất nhiều lần, cảnh sát cũng đã tới, tâm tình của cô dần dần tốt lên, tạm thời phối hợp với cảnh sát, ghi chép khẩu cung, thỉnh thoảng nhìn Hàn Văn Vũ, vì thân thể cô không thoải mái, nên muốn nghỉ ngơi thật tốt. . . . . .Hàn Văn Vũ cũng không nghi ngờ, dù sao thân thể của cô bị thương rất nặng !

Từng ngày trôi qua, Hạ Tuyết bắt đầu bị ốm nghén, dần dần ở ngoài cửa phòng, Hàn Văn Kiệt nghe được tiếng nôn mửa của cô, anh lặng lẽ đi tới rừng cây nhỏ đầu kia bệnh viện, nhà Viện Trưởng ở bên cạnh rừng cây nhỏ, trồng mấy cây cam, mùi vị ngọt ngon, anh xin Viện trưởng, hái được mấy quả cam, bỏ vào túi, từng bước, từng bước đi dọc theo sân cỏ trở về. . . . . .

Trong phòng bệnh vẫn truyền đến tiếng nôn mửa. . . . . .Hàn Văn Kiệt đứng trước cửa phòng bệnh, nhẹ nhàng gõ cửa. . . . . .Bên trong không lên tiếng, cũng không từ chối.

Anh cười khẽ một tiếng, đẩy nhẹ cửa phòng bệnh đi vào, thấy trên giường bệnh trống không, anh sững sờ, xoay người lại, đi tới trước cửa phòng tắm, nhìn Hạ Tuyết đang quay lưng về phía anh, quỳ gối bên cạnh bồn cầu vừa dội nước, suy yếu không còn hơi sức, thở hổn hển, đứng dậy, mặt tái nhợt, xoay người, thấy Hàn Văn Kiệt, vẻ mặt cô bình tĩnh nhìn anh gật đầu, sau đó lặng im trở lại giường, người co quắp, chuẩn bị ngủ. . . . . Bởi vì ốm nghén, cho nên lúc gần đây cô trở nên thích ngủ, lúc nào cũng ngủ. . . . . .

Hàn Văn Kiệt lặng im ngồi bên giường bệnh, cẩn thận mở chăn, đắp lên trên người cô, sau đó cầm chiếc gối, tựa vào trước giường, nhẹ nhàng đỡ cô lên, để cho cô nửa nằm trên giường, chậm rãi hỏi: “Gần đây thường xuyên buồn nôn sao?”

Hạ Tuyết không lên tiếng, sắc mặt nhợt nhạt, nhìn về phía trước. . . . . .

Hàn Văn Kiệt nhìn cô một cái, không lên tiếng, từ trong áo bác sĩ, lấy ra một quả cam, nhẹ nhàng bóc vỏ. . . . . Vừa bóc vỏ vừa cười nhẹ nói: “Trong rừng cây nhỏ phía sau bệnh viện chúng tôi, Viện trưởng trồng mấy cây cam, các bác sĩ chúng tôi và y tá, đến mùa này, thỉnh thoảng đi đến đó hái ăn. . . . . . Rất ngọt. . . . . Ăn đi, rất tốt . . . . .”

Hạ Tuyết khẽ cắn môi dưới, không lên tiếng, hốc mắt phiếm hồng.

Hàn Văn Kiệt cẩn thận bóc vỏ cam, vừa bóc vỏ, vừa nói: “Nếu như cô đã đưa ra quyết định, vì cuộc sống mưu sinh, không cần đứa bé này, vậy cô nên vui vẻ một chút, đừng cô đơn, đau khổ như vậy . . . . .”

Hạ Tuyết hít hít lỗ mũi đỏ bừng, ánh mắt xốc xếch, trong hốc mắt ngấn nước. . . . .

Hàn Văn Kiệt bóc xong quả cam, đặt trên mặt bàn, nói: “Nghe y tá nói, gần đây mặc dù cô nôn mửa, lại ăn được rất nhiều, thích cũng ăn, không thích cũng ăn. . . . . Đúng không? Cô thật giống một người mẹ, vì đứa bé mà suy nghĩ, sợ nó đói bụng. . . . . .”

Nước mắt Hạ Tuyết lăn xuống, đôi môi kích động run rẩy. . . . . .

Hàn Văn Kiệt tách một múi cam, đưa tới miệng Hạ Tuyết, đau lòng nhìn cô, cười nói: “Lúc buồn nôn, ăn cái này là tốt nhất . . . . . sẽ hết nôn mửa . . . . .”

Cô quệt nước mắt, há miệng ăn cam, vừa ăn vừa khóc. . . . . .

Hàn Văn Kiệt không nhìn cô, chỉ tiếp tục tách múi cam, đưa tới miệng Hạ Tuyết, nói tiếp: “Ăn nhiều một chút …. Tôi hái được mấy quả, lát nữa để trên bàn, lúc cô buồn nôn thì bóc ra ăn …..”

Hạ Tuyết ăn được một nữa trái, nước mắt không ngừng rơi xuống. . . . . .

“Đừng khóc. . . . . .” Hàn Văn Kiệt cầm khăn tay của mình, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô, nói: “Phụ nữ có thai thường xuyên khóc, đối với mắt không được tốt, đôi mắt của cô rất đẹp. . . . . .”

Hạ Tuyết cầm khăn tay, bàn tay run rẩy, lau xong nước mắt, lập tức nằm xuống, đắp kín mền, xoay người lặng lẽ ngủ.

Hàn Văn Kiệt nhìn cô như vậy, trong lòng đau nhói, chỉ im lặng đi khỏi. . . . ..

Hạ Tuyết cắn chặt răng, núp trong chăn, đột nhiên đau lòng khóc thút thít, nước mắt từng giọt tuôn ra bên ngoài, hai tay ôm chặt bụng của mình, trong lòng dâng lên cảm giác bi thương, cả người run rẩy mạnh, khóc lên. . . . . .

Hàn Văn Kiệt đứng bên ngoài phòng bệnh, nghe tiếng khóc ủy khuất, thê lương của Hạ Tuyết trong phòng bệnh, anh bất đắc dĩ cúi đầu, thở dài thườn thượt một hơi. . . . . .

Gần tới thời gian quay “Vương Triều Hiện Đại”, ba ngày cuối cùng . . . . .

Theo kế hoạch, ngày mai Hạ Tuyết phẫu thuật, Hàn Văn Kiệt đã sắp xếp bác sĩ phụ khoa tốt nhất làm giải phẫu cho cô, hai ngày này Hạ Tuyết đột nhiên hoạt động mạnh, luôn mặc áo ngủ dầy cộm nặng nề, mang đôi dép vải, đi đến phòng trẻ sơ sinh, thỉnh thoảng Hàn Văn Kiệt thấy cô đứng suốt bên cửa sổ thủy tinh phòng trẻ sơ sinh, nhìn mấy đứa bé oa oa khóc bên trong, đột nhiên cười một tiếng, hai tay nắm chặt cửa sổ thủy tinh, nhìn đứa bé khóc đáng thương, thỉnh thoảng đau lòng nhíu nhíu mày, thỉnh thoảng trên khuôn mặt nhăn lại. . . . . .

Hàn Văn Kiệt mỉm cười đi tới, vừa định nói chuyện với cô, cô lại lặng lẽ rời đi, có lúc thấy một phụ nữ có thai chống bụng bự đi kiểm tra, cô phía sau người ta, đứng ở cửa khoa sản, thò đầu vào, nhìn người ta kiểm tra sức khỏe như thế nào, làm sao nghe tim thai, sau đó nhìn người mẹ vui vẻ khẽ vuốt ve cái bụng, nói với đứa bé, bảo bối à, con ở trong bụng có khỏe không?

Hốc mắt Hạ Tuyết đỏ lên, lập tức xoay người lại, tựa vào góc tường, bưng chặt miệng khóc. . . . . .

Hàn Văn Kiệt nhìn xa xa, nhưng không đi tới, biết cô có lòng tự trọng hướng tới. . . . . . anh chỉ nhàn nhạt tựa vào trên vách tường cách cô không xa, nhìn cô cô đơn, ôm thân thể, khổ sở nức nở, lòng anh nhói đau, cười một tiếng, hốc mắt ửng đỏ, anh đột nhiên kinh ngạc, làm bác sĩ từ đó tới nay, đã rất lâu rồi, chưa từng đồng tình với bệnh nhân, chỉ biết tận thiên chức là tốt rồi . . . . . anh cười khổ một cái, quay đầu lại, nhìn Hạ Tuyết đã lau khô nước mắt, ngồi xổm trước mặt đứa nhỏ hai tuổi, cười ha ha nói: “Bảo bối này thật đáng yêu. . . . . . Mẹ đâu?”

“Mẹ ở nơi đó. . . . . .”Đứa bé gái chỉ vào người mẹ ở xa xa, đang từ trong phòng bệnh cầm thuốc đi tới, nhìn đứa bé gái nói: “Bảo bối, chúng ta đi thôi . . . . . . Về nhà, hôm nay mẹ mua cho con chiếc váy nhỏ được không?”

“Dạ được. . . . . .” Đứa bé gái nhảy nhót chạy về phía trước, nào ngờ vừa mới chạy có mấy bước đã bị té ngã, Hạ Tuyết giật mình chạy tới, ôm đứa bé gái, đau lòng hỏi: “Cháu không sao chứ?”

Đứa bé ôm cổ Hạ Tuyết khóc gọi: “Mẹ. . . . .. mẹ . . . . . cháu muốn mẹ . . . . ..”

Hốc mắt Hạ Tuyết đỏ lên, ôm chặt đứa bé kia. . . . . .

“Được, mẹ bế. . . . . . Cám ơn cô, tiểu thư. . . . . .” Mẹ đứa bé lập tức nhận lấy đứa bé, bước nhanh về phía trước, vừa đi vừa ho khan thật lợi hại.

Hạ Tuyết mất hồn nhìn phía trước mặt, người mẹ bị bệnh, ôm đứa bé đi thật khó khăn, nhưng vẫn cố hết sức bước đi, nước mắt của cô lại lăn xuống, đột nhiên chạy như bay ra khỏi bệnh viện, chạy vào trong rừng cây nhỏ, nhìn khắp nơi, tuyết đang bay trên bầu trời, tuyết rơi rụng xuống mặt đất, cô quỳ xuống, bật khóc: “Bảo bối . . . . . bảo bối . . . . .. mẹ xin lỗi con . . . . .bảo bối . . . . ..tha thứ cho mẹ vô dụng . . . . .bảo bối, thật xin lỗi . . . . .”

Hàn Văn Kiệt đi tới phía sau lưng cô, hốc mắt đỏ lên, thở dài một hơi. . . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!