You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 151

Chương 151: DÊ NÚI

Buổi sáng!

Nghi thức ghi hình tiến hành lúc 10 giờ!

Hàn Văn Vũ đã thức dậy lúc 7 giờ, lái xe với tốc độ 180 km/h chạy như bay xuống núi, một lát sau, chạy như bay trở về, thắng gấp trước cửa nhà, lạnh run vội vàng vác tất cả bao cỏ lúa mì đen ở phía sau xe xuống, mở rào chắn màu trắng, đặt cỏ lúa mì đen ở bên cạnh rào chắn, sau đó bậc một chiếc đèn nhỏ, hưng phấn chạy đến trước cửa nhà, cởi dép, chạy lên lầu như điên. . . . . .

“Hạ Tuyết! ! Mau dậy đi! ! Mau! !” Hàn Văn Vũ lay lay Hạ Tuyết!!

“Để làm chi ? Mệt lắm!” Hạ Tuyết kéo chăn, muốn xoay người ngủ tiếp!

“Ôi, cô thức dậy cho tôi!! Nhanh lên!! Có chuyện hay kìa!!” Hàn Văn Vũ lay mạnh Hạ Tuyết!

“Chỉ cần không liên quan đến dê thì không được xem là chuyện hay!!” Hạ Tuyết vừa muốn kéo chăn trùm kín đầu!

“Ôi, cô nghe tôi đi!” Hàn Văn Vũ lập tức ôm Hạ Tuyết từ trên giường, đặt cô trên thành cửa sổ, chỉ phía dưới lầu nói: “Cô nhìn xem một chút?”

“Cái gì?” Hạ Tuyết dụi mắt, nheo mắt nhìn xuống dưới lầu, liếc thấy trong sân có rất nhiều cỏ lúa mì đen, cô sững sờ, tỉnh táo hẳn, nói: “Tôi lập tức đánh răng, rửa mặt!! Dê tới đây, chờ ta!!”

“Tốt!!” Hàn Văn Vũ ngồi trên thành cửa sổ nhìn chằm chằm phía trước!!

Một lúc sau, Hạ Tuyết từ trong phòng tắm chạy đến, khoác áo lông, cũng ghé đầu vào trên cửa sổ chờ đợi. . . . . .

Hai người bọn họ tập trung tinh thần, ngồi xổm trước cửa sổ, khổ sở chờ đợi. . . . . . Thời gian từng phút, từng phút trôi qua. . . . . . Rốt cuộc. . . . . . Bọn chúng cũng đến rồi, một con dê lớn và ba con dê nhỏ, bọn chúng nhắm trước cổng nhà Hàn Văn Vũ đi tới, quen thuộc giống như nhà của chúng vậy, bắt đầu dẫn ba con dê nhỏ đi tới ăn cỏ lúa mạch đen. . . . . .

“Tao cho mày ăn!!” Hạ Tuyết phát điên chạy xuống lầu, đi tới trước mặt mấy con dê kia, hung hăng tát một bạt tai vào con dê lớn, tát tiếp một bạt tai nữa, kêu to: “Văn Vũ, đóng rào chắn lại!! Đêm nay, chúng ta đem tất cả chúng nó hầm ăn!!”

“Tốt!!!” Hàn Văn Vũ thừa lúc mấy con dê chưa kịp chạy trốn, đóng cửa rào chắn lại, vội vàng lùa mấy con dê con chạy vào vườn hoa nhỏ phía sau, Hạ Tuyết tức giận kéo sừng con dê lớn kêu to: “Tao cho mày ăn!! Mày tới đây cho tao!!”

“Beeee . . . . ..” Con dê kia đột nhiên kêu to!

“Ôi chao, mày dám kêu tao hả!!” Hạ Tuyết lại tức giận tát nó một bạt tai, sau đó đá vào mông nó một cái, để cho nó chạy vào vườn hoa nhỏ đằng sau . . . . .

“Khi nào thì làm thịt?” Hàn Văn Vũ nhìn Hạ Tuyết hỏi.

Hạ Tuyết trợn mắt nhìn anh, nói: “Đừng nói đùa! Giết chúng nó thật hả? Nhiều lắm là bắt chúng nó, cho nhịn đói vài ngày! Như vậy về sau chúng nó cũng không dám đến đây!!”

“Đơn giản như vậy? Cô sẽ gả cho tôi?” Hàn Văn Vũ vui mừng hỏi.

Ánh mắt Hạ Tuyết hồn nhiên trợn to nhìn anh nói: “Tôi bằng lòng gả cho anh khi nào?”

“Tối hôm qua ? Cô nói tôi tóm được mấy con dê này, cô sẽ gả tôi!!” Hàn Văn Vũ kêu to!

“Mẹ nó! Tôi đây rẻ như vậy sao? Vì mấy con dê, bán tuổi thanh xuân trẻ đẹp sao?” Hạ Tuyết ngáp mạnh một cái, đuổi mấy con dê chui vào hòn non bộ, đóng cửa rào chắn, nói: “Tôi mệt rồi. . . . . . Muốn đi ngủ. . . . . .”

“Này!! Cô sao lại đi ngủ nữa? Trước kia giờ này, cô đã thức dậy làm bữa sáng rồi!” Hàn Văn Vũ nói.

“Thân thể tôi không tốt!” Hạ Tuyết lại ngáp một cái, đi vô nhà, tiếp tục lên lầu ngủ.

“Cô nhóc kia, uống sữa bột dành cho phụ nữ có thai, lại ngủ nhiều như vậy, cô thực mang thai sao ? !!” Hàn Văn Vũ cười đi vào!!

9 giờ sáng!

Mặt trời chen ra khỏi tầng mây, chiếu ánh sáng khắp nơi, chiếc xe BMW chậm rãi dừng trước cửa nhà, Hạ Tuyết ngồi vào trong xe, cùng với một nhân viên nghiệp vụ đi tham dự nghi thức ghi hình! Ở trong xe, Hàn Văn Vũ vô cùng kiên nhẫn giảng giải cho Hạ Tuyết các nhân vật chủ yếu của bộ phim “Vương Triều Hiện Đại”, còn nói nữ chính đã xác định là Hà Tú Na ….

“Hà Tú Na? Diễn viên Hàn Quốc? Tôi vô cùng thích cô ấy đóng phim!” Hạ Tuyết hưng phấn nói.

Lynda ngồi ở vị trí lái phụ, ôm vai ngủ bù nói: “Cô ấy là người sạch sẽ hiếm có trong giới diễn viên! Cũng có quan hệ đến gia thế của cô ấy, cha cô ấy là Chủ tịch của công ty nổi tiếng ở Hàn Quốc, mẹ là bậc thầy thiết kế thời trang, cô ấy được muôn vàn cưng chiều! Đây mới thật sự là một danh viện mà không chút danh viện, trên phim thay đổi muôn ngàn hình dáng, nhìn ống kính, chuyện gì cũng làm!”

Thanh Thanh cười nói với Hạ Tuyết nói: “Tú Na rất yêu Văn Vũ chúng ta! Đã từng trước mặt truyền thông công khai nói có ấn tượng tốt với Văn Vũ, không chỉ một lần!”

“A……..?” Ánh mắt Hạ Tuyết lập tức sáng lên nhìn Hàn Văn Vũ đang ôm vai ngồi ngủ, cô bật cười hỏi: “Thật không? Lần này nhận vai diễn này, không phải là rất tốt sao?”

“Hà Tú Na biết mình được tuyển chắc phải hét lên! Vài năm trước, cô ấy vì Văn Vũ mà khổ luyện tiếng trung, bây giờ tiếng trung nói rất tốt! Người này lòng dạ thiện lương, vừa đáng yêu!” Tiểu Thanh vui vẻ nói.

“Văn Vũ!! Anh phải nhanh cưới cô ấy! Tôi giết thịt mấy con dê chúc mừng!!” Hạ Tuyết nhìn Hàn Văn Vũ nói.

Hàn Văn Vũ vừa nghe lời này, mở to mắt trừng cô một cái nói: “Cút! Tôi không thích cô ấy! Vâng vâng, dạ dạ, ngoại trừ diễn xuất tốt một chút, thì không có cảm giác gì!”

“Cho nên tôi nói. . . . . .” Lynda quay đầu lại nói: “Văn Vũ chúng ta là ngôi sao lớn tốt nhất, anh không làm chuyện xấu, cũng sẽ không làm gì chuyện ngốc nghếch, ngây thơ, thiện lương, đáng yêu! Nếu tương lai, ai gả cho anh, nhất định vô cùng hạnh phúc !!”

Hàn Văn Vũ chắt lưỡi một tiếng nói: “Ngây thơ, thiện lương, đáng yêu!! Cô nói cây kẹo sao?”

Chiếc BMW chậm rãi dừng trước cửa studio, đã nhìn thấy rất nhiều nhân viên nghiệp vụ bận rộn chuẩn bị heo quay, hoa quả và đồ cúng. . . . . .

Tôn Minh cũng đứng ở trong đó, đang nói cười với một ông già khoảng 60 tuổi, đầu bạc trắng ….

“Uhm?? Đạo diễn Trương Kính Trung?” Lynda mỉm cười nói: “Hôm nay ông ấy cũng đến thăm bạn!”

“Trương Kính Trung!” Hạ Tuyết nhớ kỹ tên này, nói: “Người kia là ….. Đạo diễn Quốc tế?”

“Đúng vậy!” Lynda cười nói: “Ông già này và Tôn Minh quan hệ đặc biệt tốt, nghe nói là quan hệ thầy trò! Cho nên lần này quay “Vương Triều Hiện Đại”, nhất định ông ấy phải tới cổ động! Ông ấy ở núi Dương Minh! Cách nhà Văn Vũ không bao xa! Có một sở thích vô cùng buồn cười …. người trong giới giải trí vẫn bàn tán say xưa. . . . . .”

“Cái gì?” Hạ Tuyết lột kẹo, vừa ăn, vừa hỏi.

“Ông ấy thích nuôi dê núi!!” Lynda cười nói.

Hạ Tuyết và Hàn Văn Vũ lập tức xoay người nhìn Lynda kêu lên: “A?”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!