You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 152

Chương 152: AI BẮT TRỘM DÊ CỦA TÔI

Hàn Văn Vũ và Hạ Tuyết cùng Lynda đi về phía Tôn Minh . . . . .chợt nghe Trương Kính Trung có chút lo lắng nói với Tôn Minh: “Sáng nay, tôi còn nhìn thấy con dê lớn của tôi dẫn ba con dê con đi ra ngoài, tôi đã chuẩn bị thức ăn ngon đợi chúng nó trở về. . . . . . Nhưng chờ mãi cho đến khi tôi ra khỏi nhà, cũng không có thấy chúng nó trở về. . . . . . Tôi nghĩ có người đã bắt trộm mấy con dê kia rồi !”

Phía sau lưng Hạ Tuyết đột nhiên đổ mồ hôi lạnh.

Hàn Văn Vũ ho khan một tiếng.

Lynda quay đầu nhìn vẻ mặt hai người bọn họ, cười nói: “Như thế nào? Chẳng lẽ dê này là do các người trộm ?”

“Không có! !” Hàn Văn Vũ và Hạ Tuyết lập tức phủ nhận!

Tôn Minh nghe thầy mình nói xong, cười nói: “Điều này sao có thể? Khu nhà ở của các người đều là người giàu có, làm sao có thể có người trộm dê? Ai lại làm chuyện mất mặt như vậy?”

Hai tròng mắt Hạ Tuyết trợn tròn. . . . . .

Hàn Văn Vũ quay đầu đi, ra vẻ đáng thương!

“Tôi vô cùng lo lắng cho bọn chúng! Không biết bọn chúng có thể bị đói hay không? Chỉ sợ có người muốn làm thịt bọn chúng!”

“Ha ha ha ha. . . . . . Thầy, người nói vui thôi, mấy con dê núi nhiều lắm là đi thẳng xuống dốc núi, sẽ lập tức trở lại thôi, có thể chạy đi đâu?” Tôn Minh lại nói.

“Hi vọng là vậy!” Trương Kính Trung chỉ có thể nở nụ cười.

Tôn Minh nói chuyện xong, quay đầu lại nhìn thấy Hàn Văn Vũ và Hạ Tuyết, hai người giống như tượng Phật đứng đó, ông liền kêu bọn họ: “Đến đây!! Hạ Tuyết! Cô cũng đến đây!!”

“A?” Hạ Tuyết ngạc nhiên nhìn thoáng qua Hàn Văn Vũ, ngây ngốc đi tới!

“Thầy, đây là người tôi nói với thầy, cô gái này rất có thiên phú diễn xuất, cô ấy là Hạ Tuyết, cô ấy là người mấy năm gần đây, tôi nhìn thấy vô cùng có tiềm chất của nữ ngôi sao . . . . . Tuy nhiên, cô ấy vẫn chưa tiến vào giới giải trí, nhưng tôi tin tưởng, không bao lâu nữa, cô ấy nhất định sẽ là nữ ngôi sao sáng chói nhất!” Tôn Minh mỉm cười nói.

Trương Kính Trung nghe học trò cất nhắc một cô gái như vậy, cảm thấy hết sức hứng thú, quay đầu lại nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn, mặc áo len cổ lọ màu trắng, quần jean xanh, bên ngoài khoác áo khoác đen, hai mắt lấp lánh tỏa sáng, vẻ mặt hết sức phức tạp đi tới trước mặt mình. . . . . .

Hàn Văn Vũ chào hỏi trước, cười nói: “Đạo diễn Trương, đã lâu không gặp . . . . .”

Trương Kính Trung rất quen thuộc Hàn Văn Vũ, cũng chỉ gật đầu, xem như chào hỏi, lại chăm chú nhìn vẻ mặt Hạ Tuyết rất phong phú, hơi chút hài lòng, nói: “Ngẩng đầu lên, tôi nhìn xem?”

Hạ Tuyết nghĩ tới mình đã đánh mấy con dê kia vài cái tát, cô đang tìm một chỗ trốn chui, bất đắc dĩ ngẩng đầu, ánh mắt lo lắng nhìn Trương Kính Trung, miễn cưỡng cười, khom lưng 90 độ, kính trọng lẫn sợ hãi kêu nhỏ: “Đạo diễn Trương. . . . . . chào ông . . . . . Tôi vô cùng thích xem phim của ông. . . . . . Nhất là “Ngọc Hồ Điệp”, thật sự vô cùng đặc sắc. . . . . . mấy con dê kia . . . . . .”

“Khụ khụ khụ. . . . . .” Hàn Văn Vũ lập tức ho khan một phen!

Vẻ mặt Hạ Tuyết đỏ lên, nuốt một ngụm nước bọt vội vàng nói: “Con dê. . . . . . con dê kia. . . . . . Sẽ trở lại thật nhanh thôi. . . . . .”

Hàn Văn Vũ trừng mắt nhìn cô nhóc ngu ngốc này.

“Hi vọng là vậy. . . . . .” Trương Kính Trung mỉm cười đáp lời, sâu ý liếc mắt nhìn Hạ Tuyết một cái, giọng nói vô cùng yêu mếm hỏi: “Nghe nói. . . . . . Cô diễn vai Minh Cơ?”

“A. . . . . . Đúng vậy!” Trong lòng Hạ Tuyết còn đang suy nghĩ luẩn quẩn đến mấy con dê kia, nếu lỡ chúng nó nhớ nhà mà chết? Sau gáy của cô từng hồi rét run. . . .

“Nói cho tôi biết, cô nhìn thấy gì qua vai diễn Minh Cơ?” Trương Kính Trung mỉm cười hỏi Hạ Tuyết.

Hạ Tuyết ngẩng đầu nhìn ánh mắt hiền hòa của ông già kia, cô suy nghĩ một chút, nhưng không nghĩ ra được, có chút luống cuống ngẩng đầu nhìn ông già, ngây ngốc nở nụ cười. . . . . .

Trương Kính Trung lắc đầu cười, xoay người rời khỏi.

Hạ Tuyết quay đầu lại, nhìn Hàn Văn Vũ, hạ giọng nói: “Ông ấy không biết chúng ta trộm dê của ông ấy chứ? Cho nên cố ý làm khó dễ tôi như vậy?”

“Hẳn không!!” Hàn Văn Vũ lập tức nói.

Nghi thức ghi hình bắt đầu!

Bộ phim này quy tụ đầy đủ ba ảnh đế và ngôi sao Hàn Quốc Hà Tú Na, có thể nói là siêu sao tập hợp, càng không cần phải nói Tôn Minh tự mình mời đến một Đạo diễn dầy dặn kinh nghiệm là một ông vua thống trị màn ảnh, cùng nữ ngôi sao xinh đẹp, ảnh hậu Tô Tử Lăng làm khách mời, rất nhiều ngôi sao sáng chói. . . . . .

Làm cho người ta nhao nhao tò mò, vai diễn Minh Cơ tới cùng rơi vào tay người nào, hôm nay sẽ được công bố, cho nên Hạ Tuyết xuất hiện tại buổi nghi thức ghi hình, do Tôn Minh tự mình chính thức tuyên bố, Hạ Tuyết chính thức tiếp nhận vai diễn Minh Cơ, đất diễn không nhiều lắm, nhưng là nhân vật có sức ảnh hưởng, các phóng viên lập tức tò mò hỏi thăm lai lịch của cô. . . . . .

Hạ Tuyết không có thói quen nhìn rất nhiều đèn flash chiếu vào mình, vừa nghĩ muốn chui vào trong đám người, lại bị Tôn Minh gọi tới đến bên cạnh. . . . . .

“Tôi?” Hạ Tuyết đứng trong đám người, vẻ mặt hơi đỏ lên nhìn Tôn Minh! Tất cả ảnh đế, ảnh hậu đều đã đứng ở hàng thứ 2. . . . . . Cô nhất thời sửng sốt. . . . . .

“Đến đây! !” Tôn Minh kêu Hạ Tuyết. . . . . .

Hạ Tuyết nhất thời có chút bối rối nhìn Hàn Văn Vũ đứng chính giữa hàng thứ 2, anh đang nhìn cô cười cổ vũ, cô đành phải đi tới bên cạnh Tôn Minh, tiếp nhận bó nhang từ nhân viên nghiệp vụ, đứng trước bàn thờ, cùng mọi người cúng bái.

Các ngôi sao nhao nhao nhìn Hạ Tuyết, tại sao lại có thể nhận được loại đãi ngộ này?

Hạ Tuyết ở một bên rối rắm theo sát Tôn Minh cắm hương, sau đó tiếp nhận cây nến, cắm vào trên lư hương !

Lần này Tôn Minh phải tới núi Phật Đà quay phim, cho nên đặc biệt thỉnh cao tăng Núi Phật Đà tới cầu phúc cho bộ phim “Vương Triều Hiện Đại”!

Sau khi Tôn Minh và Hạ Tuyết lễ bái xong, mọi người đi tới trước mặt cao tăng, hai tay tạo thành chữ thập, để cho cao tăng niệm Phật ngữ cho hai người, rưới một chút nước Thánh giữa đỉnh đầu của Hạ Tuyết . . . . . .

Hạ Tuyết đột nhiên cảm giác có một lực lượng thần kỳ dần dần hội tụ, cô không biết loại lực lượng này là gì, nhưng cô dần dần thích cổ lực lượng này. . . . . .

Sau nghi thức cúng bái thần linh, mọi người ở lại ăn mừng, nhưng Hàn Văn Vũ và Hạ Tuyết lại giống như hai con thỏ nhảy lên xe, lấy tốc độ 180 km/h, chạy nhanh về nhà. . . . . .

“Nhanh lên!! Chúng ta nhất định phải về nhà trước lão đạo diễn, ẵm mấy con dê đến, sau đó ném vào trong nhà ông ấy đi!!” Hạ Tuyết oán hận nói.

Không lâu, xe thắng gấp trước cửa nhà Văn Vũ, hai người bọn họ nhào xuống xe, lập tức sửng sốt nhìn thấy Trương Kính Trung đang đứng ở trước cửa rào chắn nhỏ, hai tay chắp sau lưng, có chút nghi ngờ nhìn vào phía trong vườn hoa nhỏ. . .

Sắc mặt Bọn họ tức khắc trắng bệch!

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!