You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 154

Chương 154: CHÚNG TA TRỞ VỀ PHÒNG ĐI

Hạ Tuyết làm như không nhìn thấy Hàn Văn Hạo, chỉ ôm con dê con đi ra sau vườn hoa nhỏ …

“Cô ấy không có việc gì chứ?” Hàn Văn Hạo đi tới bên cạnh em trai, giống như vô cùng tùy ý hỏi.

“Không có việc gì! Lần trước bốn người kia, nhờ có anh dốc hết sức giúp đỡ! Mới có thể bắt bọn chúng lại! Em còn chưa kịp nói với Hạ Tuyết chuyện này! Lúc anh đi thăm cô ấy, nhằm lúc cô ấy đang bị khủng hoảng, không chỉ từ chối anh thăm hỏi, ngay cả bọn em cũng không muốn gặp! Chú ba muốn chúng ta để cho cô ấy có thời gian bình tĩnh lại trước, chú ấy nói bị khiếp sợ chuyện này, khẳng định sẽ không thích ứng nổi. . . . . . Lúc ấy em còn tưởng rằng cô ấy sẽ không thoát khỏi bóng ma, ai ngờ tình huống lại chuyển biến tốt đẹp . . . . . .” Hàn Văn Vũ đưa cà phê cho anh trai, ngồi xuống nói.

Hàn Văn Hạo cầm ly cà phê uống một ngụm nhỏ, lại hỏi. . . . . .”Vết thương trên người đều đã tốt chưa?”

“Uhm, tốt rồi! Nhưng có đôi khi bị nôn mửa. . . . . . Em trai nói dạ dày của cô ấy không tốt ……” Hàn Văn Vũ giải thích.

Hàn Văn Hạo không lên tiếng. . . . . .

“Anh! Anh ngồi đây một lát, em mang con dê trả lại cho nhà người ta! Hôm nay ở lại ăn cơm chiều!” Hàn Văn Vũ nói xong, đứng dậy đi ra phía sau vườn hoa nhỏ, ôm con dê con chạy như bay ra ngoài!

Hàn Văn Hạo nghĩ nghĩ, để ly cà phê xuống bàn, vừa đứng lên đã nhìn thấy Hạ Tuyết đi vào phòng bếp, mở nắp một cái bình thủy tinh, lấy một ít trái dưa chuột ngâm muối trông rất ngon, cầm một trái ăn, sau đó xoay người chuẩn bị rời khỏi, lại nhìn thấy Hàn Văn Hạo đang đứng trước mặt mình, vẻ mặt nghiêm túc nhìn cô, trong lòng cô chấn động, người đàn ông trước mặt này, đã từng không có chút quan hệ với cô, nhưng bây giờ anh là cha của đứa bé, dĩ nhiên sẽ có sự ràng buộc với cô . . . . . . sự ràng buộc vô cùng đáng sợ, ánh mắt của cô hơi rối loạn, lạnh mặt, không để ý đến anh, chỉ xoay người đi lên lầu . . . . .

Hàn Văn Hạo nhìn bóng dáng cô vội vã đi lên lầu, anh không nói gì, nhưng cũng thản nhiên đi theo lên lầu . . . . . Vừa đi lên lầu, đã nhìn thấy Hạ Tuyết ngồi ở giữa phòng khách lầu hai, bưng một mâm hoa quả, vừa ăn, vừa xem phim hoạt hình, hoàn toàn coi anh như không khí, anh chậm rãi đi tới cạnh cô, vươn ra ngón trỏ, nhẹ nhàng cóc vào trên trán của cô, nói: “Tìm cô vài lần, em trai đều nói cảm xúc cô không tốt, không muốn gặp ai, còn tưởng rằng cô vẫn còn sa sút tinh thần, thật không ngờ, tôi ra nước ngoài một chuyến, cô lại vui vẻ rồi!”

Hạ Tuyết không để ý tới anh, tiếp tục ăn hoa quả. . . . . .

Hàn Văn Hạo lại nhẹ nhàng véo chóp mũi của cô nói: “Hôm nay tôi vừa xuống phi cơ, Cục cảnh sát gọi điện thoại nói cho tôi, tuy rằng bốn người kia đã bị bắt, nhưng cảnh sát cảm thấy bọn họ cho lời khai giả, có thể sẽ tiếp tục tra hỏi, xem có ai đứng đằng sau sai khiến hay không!”

Hốc mắt Hạ Tuyết đỏ lên, trong lòng đau xót, cắn quả táo, hít hít cái mũi!

Hàn Văn Hạo nhẹ nhàng nắm cái cằm của cô . . . . .

“Tránh ra!” Hạ Tuyết hất tay anh ra, tiếp tục xem tivi!

Hàn Văn Hạo chậm rãi ngồi bên cạnh cô, vươn tay kéo vai cô, dựa vào trong lòng mình ……

“Tránh ra!!” Hạ Tuyết vẫn cứ muốn đẩy anh ra, nước mắt đã rơi xuống!

Hàn Văn Hạo vẫn cứng rắn ôm chặt vai cô, nói: “Tôi xin lỗi, tối hôm đó đã gọi cô đến, lại xảy ra chuyện như vậy!! Thật xin lỗi!! Hôm nay đến nước Anh, gọi điện thoại cho em trai, chú ấy nói cô không có việc gì, tôi yên tâm rồi ! Mua cho cô một món quà!”

Hạ Tuyết quay đầu lại nhìn Hàn Văn Hạo, tức giận nói: “Như thế nào? Anh cảm thấy tôi giống mấy người phụ nữ của anh phải không? Chịu không nổi sức hấp dẫn vàng bạc châu báu của anh? Làm chuyện có lỗi, nên mượn loại chuyện như vậy đến dụ dỗ tôi?”

Hàn Văn Hạo đang ôm Hạ Tuyết, nghe những lời này, cúi xuống, nắm chặt cằm của cô, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn, mỉm cười nói: “Cô luôn so sánh bản thân mình với những người phụ nữ kia! Không thể so sánh được! Bởi vì cô không phải người phụ nữ của tôi! Các cô ấy mới đúng.”

Hạ Tuyết vừa nghe xong, càng tức giận kêu to: “Vậy tại sao anh ôm tôi, kéo tôi, hôn tôi?”

Hàn Văn Hạo nhìn chăm chú Hạ Tuyết, ánh mắt nóng bỏng, nói: “Tôi làm việc luôn không có lý do!!”

Anh vừa nói xong, trong tay đột nhiên có một chiếc hộp nhung nhỏ, bậc một cái, mở ra ……

Hạ Tuyết nhìn thấy bên trong có một sợ dây chuyền kim cương màu xanh rực rỡ, giá trị liên thành, cô ôi một tiếng, nhìn anh nói: “Như thế nào? Bây giờ anh muốn như thế nào? Muốn tôi làm người phụ nữ của anh?”

Hàn Văn Hạo đặt hộp nhung trên bàn, quay đầu lại, nắm cằm của cô, bá đạo nói: “Cô muốn làm người phụ nữ của tôi sao?” Giọng điệu của anh càn rỡ!

“Không muốn!!” Hạ Tuyết vừa muốn đẩy anh ra!

“Cho nên cô hỏi?” Anh vừa nói xong, đột nhiên cúi đầu hôn mạnh lên môi cô!

“Anh muốn làm gì?” Hạ Tuyết đẩy anh ra, tức giận kêu to: “Anh lại như vậy, anh luôn làm loại chuyện nguy hiểm!! Đây là nhà của em trai anh!!”

Hàn Văn Hạo đột nhiên cười, lại ôm chặt cô vào trong ngực, hôn lên mặt của cô, thậm chí xoa xoa nhẹ sau lưng của cô, nói: “Vậy cô nói đi!”

Hạ Tuyết luôn biết người này không nghe ai nói, cúi xuống thở phì phò!

Hàn Văn Hạo cúi đầu xuống, nhẹ nhàng mút cằm của cô, giọng khàn khàn bên tai cô, nói: “Tối hôm đó sợ không?”

Hạ Tuyết đột nhiên nhớ đến lúc ấy trốn trong bụi Tiên Nhân Chưởng, thật ra anh đã ra ngoài tìm cô, trong lòng cô vừa động, không tự chủ ngẩng đầu nhìn anh. . . . .

Hàn Văn Hạo cũng nhìn cô, vẻ mặt ôn hòa thân thiết.

“Anh nói xem!? Mấy người đàn ông chạy đuổi theo tôi! Còn nói những lời đê tiện!” Hạ Tuyết vừa nhắc tới chuyện tối hôm đó, cả người cô co rúm lại!

Hàn Văn Hạo mỉm cười, ôm cô vào trong ngực, ánh mắt lạnh lẽo, hôn lên trán của cô, có chút lạnh lùng nói: “Bọn họ sẽ vì việc làm của mình mà trả một cái giá thật lớn!”

Hạ Tuyết nghe giọng nói của anh, ngẩng đầu lên nhìn anh hỏi: “Anh có ý gì? Bọn họ đều đã ngồi tù rồi. . . . . .”

Hàn Văn Hạo lại cúi xuống, gõ chóp mũi xinh đẹp của cô, nói: “Chuyện này, cô không cần lo!”

Trong lòng Hạ Tuyết không khỏi ấm áp, bởi vì anh nói rất bá đạo, quan tâm đến người khác …… Cô khẽ cắn môi dưới. . . . . .

Hàn Văn Hạo cúi xuống, nhìn cô ngoan ngoãn như vậy, làm người ta động lòng, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt mềm mại của cô, nói: “Chỉ có một thời gian không gặp, tại sao tôi cảm thấy cô có chút thành thục? Có chút dịu dàng . . . . .”

“Mắc mớ gì đến anh?” Hạ Tuyết muốn đẩy anh ra, mặt đỏ lên, cô đột nhiên nhớ tới Bảo bối trong bụng . . . . . Không khỏi ngẩng đầu nhìn anh một cái. . . . . . Nhìn ánh mắt của anh vô cùng hấp dẫn, cái mũi cao thẳng, môi mỏng khiêu gợi, thật sự rất đẹp trai . . . . .

Hàn Văn Hạo ôm chặt Hạ Tuyết, cúi xuống nhẹ nhàng hôn lên chóp mũi của cô, nói: “Chúng ta trở về phòng đi ……”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!