You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 155

Chương 155: CẢM THỤ

“Anh nổi điên sao! ! Ai trở về phòng với anh” Hạ Tuyết tức giận muốn đẩy anh ra! !

Hàn Văn Hạo nói thẳng: “Vậy thì ở đây!”

“Cái gì?” Hạ Tuyết ngạc nhiên nhìn anh!

Hàn Văn Hạo không nói tiếng nào, đột nhiên đè cô trên ghế sa lon, bá đạo hôn lên đôi môi đỏ mọng mềm mại của cô, thậm chí đầu lưỡi cuồng nhiệt xông vào khoang miệng cô, cuốn lấy . . . . . .

“Ưm. . . . . . Không muốn. . . . . .” Hạ Tuyết nắm tây trang của anh, vẫn muốn phản kháng nụ hôn của anh!

Hàn Văn Hạo cởi bỏ áo khoác, tháo cà vạt, chỉ mặc áo sơ mi trắng bó sát người, thậm chí trong ngực phát ra hơi thở mê người phà về phía Hạ Tuyết. . . . . .

“Anh đừng như vậy!!” Hạ Tuyết thật không có biện pháp với người này, muốn đẩy anh ra, nào ngờ cô bị anh nắm chặt hai tay đưa ra sau lưng anh, sau đó anh kéo xuống áo khoác của cô ra, cách lớp áo mềm mại khẽ vuốt ngực của cô. . . . . .

“A. . . . . .” Hạ Tuyết kêu nhỏ một tiếng, thân thể đột nhiên bị một trận kích thích, làm cho cô không nhịn được kêu nhỏ, hai tay kéo cổ áo sơ mi của anh, muốn đẩy anh ra, anh rời khỏi nụ hôn, bên tai cô nói: “Nghe lời nào!”

“Anh. . . . . . Anh. . . . . . Anh lưu manh!! Chúng ta quan hệ gì chứ? Anh luôn trêu chọc tôi như vậy!!” Hạ Tuyết kêu to lên nhìn khuôn mặt đẹp trai của anh, lập tức nhớ tới anh là cha của đứa bé, cô hoảng hốt . . . . .

“Giống như cô nói ! Chúng ta không có quan hệ gì!!!” Anh vừa nói xong, đã cúi xuống, cách lớp vải mềm mại, cắn xuống ngực cô, thậm chí một tay giở chân của cô lên, nằm đè lên thân thể cô, càng không ngừng cách lớp quần áo bắt đầu vuốt ve, như vậy càng khơi lên một loại hấp dẫn đáng sợ . . . . . . sắc mặt Hạ Tuyết nhất thời ửng đỏ, đánh vào vai của anh kêu to: “Anh không nên mỗi lần làm tôi đổ mồ hôi đầm đìa như vậy!!”

Bàn tay Hàn Văn Hạo đã xông vào trong áo của cô, nhẹ nhàng xoa nắn trước ngực cô, khen ngợi nói: “Thân thể của cô. . . . . .”

Hạ Tuyết đột nhiên lạnh lẽo, không nhịn được, nhìn anh. . . . . .

Hàn Văn Hạo cũng ngẩng đầu lên nhìn cô. . . . . . Ánh mắt dịu dàng, chậm rãi cúi xuống, mút đôi môi mềm mại của cô, cẩn thận hôn, không càn rỡ như trước kia, trong lòng Hạ Tuyết hơi run rẩy, hai tay buông thỏng xuống. . . . . .

Hàn Văn Hạo không rời khỏi đôi môi đỏ mọng của cô, môi anh ấm áp hôn lên mặt của cô, hấp dẫn nói: “Cô trốn không được. . . . . .”

“Anh cút đi!” Hạ Tuyết vừa nghe lời này, cô tức giận muốn đẩy anh ra, nào ngờ bị anh ôm vào trong ngực, đột nhiên cười, lại hôn cô, tay cũng không ngừng xoa nắn bầu ngực mềm mại của cô, vừa xoa nắn vừa nói: “Nơi này rất đẹp. . . . . .” Anh vừa nói xong, không cho Hạ Tuyết phản kháng, đã nhanh chóng vén áo của cô, cách lớp áo lót trắng, cắn một cái trên ngực của cô! !

“A . . . . .” Hạ Tuyết muốn đẩy anh ra, nào ngờ bị anh đột nhiên kéo áo lót của cô xuống, cắn nhẹ vào điểm hồng. . . . . .

Toàn thân Hạ Tuyết bị kích thích, cô không nhịn được nặng nề thở dốc, muốn ngồi dậy, đẩy anh!!

Thân thể Hàn Văn Hạo nặng ngàn cân đè trên người Hạ Tuyết, môi tiếp tục đi xuống, lướt qua bộ ngực đầy đặn, đến cái bụng mảnh khảnh, không biết tại sao, anh đặc biệt yêu thích cái bụng trắng mịn, trơn bóng của cô, thậm chí nhẹ nhàng hôn lên cái rốn của cô, đầu lưỡi khẽ liếm da thịt xung quanh bụng, làm cho Hạ Tuyết phản đối kêu to lên: “Anh buông ra! ! !”

Hàn Văn Hạo bá đạo nở nụ cười, tiếp tục đưa tay đi xuống, nắn nhẹ mông của cô, thậm chí vươn tay tiến vào giữa hai chân cô. . . . . .

“A. . . . . .” Hạ Tuyết không nhịn được kêu nhỏ một tiếng, ngực phập phồng lên xuống, da thịt nơi bụng càng mê người rịn mồ hôi, Hàn Văn Hạo thấy thế, nhẹ nhàng liếm mồ hôi. . . . . .

Dưới lầu truyền đến tiếng mở cửa.

Dường như Hàn Văn Vũ giống như cùng ai vừa cười vừa nói đi vào . . . . .

Hạ Tuyết và Hàn Văn Hạo sửng sốt, ánh mắt anh bất mãn, ngưng lại, lập tức chỉnh sửa quần áo cho Hạ Tuyết, lạnh mặt đứng dậy, lại chỉnh sửa lại quần áo mình một chút. . . . . .

Mặt Hạ Tuyết đỏ lên, cũng đứng dậy, cầm lấy áo khoác choàng lên, xoay người . . . . . .

Hàn Văn Hạo nhìn thấy chiếc eo cô vô cùng đẹp, nhất là lúc kéo quần áo lại, vô cùng gợi cảm, anh không nhịn được từ phía sau, kéo cô vào trong ngực, hôn bên tai cô!

Hạ Tuyết rên một tiếng, lấy khuỷu tay thúc anh ra!

“Giúp tôi thắt cà vạt! !” Anh ra lệnh !

“Tại sao?”

“Tôi thích!”

“Tôi không thích!”

“Tôi đây liền ôm cô vào phòng!”

Hạ Tuyết tức giận quay đầu lại nhìn anh, cầm lấy cà vạt trên sa lon, oán hận đeo vào cho anh!

Hàn Văn Hạo vẫn lạnh lùng nhìn chằm chằm cô, hai tay lại tiến vào bên trong thân thể của cô, lại vuốt ve da thịt nơi bụng của cô. . . . .”Tôi thật sự rất thích nơi này! !”

Hạ Tuyết kéo mạnh dây, thít chặt cổ chết anh! !

“Cô! !” Hàn Văn Hạo tức giận nhìn cô!

“Tôi cảnh cáo anh!! Anh không nên luôn nghĩ đến buổi tối trên giường với tôi! Anh dám đối với tôi như vậy! Anh cút đi!!” Cô vừa nói xong, đột nhiên cầm lấy đĩa hoa quả trên bàn ném vào Hàn Văn Hạo!! Cô chạy rất nhanh, đứng tại cầu thang xoắn ốc, đột nhiên đè trước ngực, tức giận kêu lên: “Rốt cuộc là tại sao?” Tại sao mỗi lần tôi đều bị anh ăn sạch như vậy! Tới cùng anh muốn làm gì? Tức chết tôi! !”

Cô tức giận đi xuống lầu, liếc mắt nhìn thấy Hàn Văn Kiệt dưới lầu . . . . . Cô sửng sốt. . . . . .

“Có phải anh trai tôi lên lầu nghỉ ngơi hay không ?” Hàn Văn Vũ nhìn Hạ Tuyết đứng nơi cầu thang hỏi.

Ánh mắt Hạ Tuyết chớp một cái, ôi một tiếng, nói: “Dường như. . . . Là vậy. . . . .”

Hàn Văn Kiệt ngẩng đầu lên nhìn Hạ Tuyết, ánh mắt vẫn nhàn nhạt, có chút quan tâm . . . . . .

Hạ Tuyết miễn cưỡng cười, nhớ tới việc chạy trốn khỏi bệnh viện, có chút xấu hổ.

“Xuống đây! Cô đứng đứng đó làm gì?” Hàn Văn Vũ gọi Hạ Tuyết!

“A. . . . .!” Hạ Tuyết vừa muốn xuống lầu, lại nghe tiếng động đang đi xuống cầu thang, Hàn Văn Hạo vẫn khí thế hiên ngang đi xuống, khi đi ngang qua người Hạ Tuyết, quẹt nhẹ sau lưng cô một cái. . . . . .

Hạ Tuyết không khỏi lạnh run. . . . . . Nhìn người đó đã xuống lầu, cô hừ một tiếng!!

“Đến đây ngồi!! Văn Kiệt lại mua quà cho cô kia!” Hàn Văn Vũ nói với Hạ Tuyết.

“Văn Kiệt, chú quan tâm Hạ Tuyết quá mức rồi?” Hàn Văn Hạo lấy tư thế anh trai trưởng hỏi em trai.

Hàn Văn Kiệt ngẩng đầu nhìn anh trai cười hỏi: “Chuyện gì ?”

“Anh biết, từ trước đến nay chú đối người bệnh vô cùng quan tâm, làm hết phận sự, chỉ là, đôi khi phải quan tâm đến cảm thụ của Mộng Hàm!” Hàn Văn Hạo ngồi trên ghế sa lon, lời nói nghiêm lạnh giống như một ông vua!

Hạ Tuyết ngồi trên sa lon, quan sát anh!!

“Anh! Sao anh nói như vậy? Tương lai có thể em sẽ lấy Hạ Tuyết!” Hàn Văn Vũ mỉm cười nói.

“Cô ấy dựa vào cái gì có thể gả vào nhà họ Hàn chúng ta?” Hàn Văn Hạo trực tiếp hỏi.

Hạ Tuyết khẽ cắn răng!

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!