You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 165

Chương 165: BUÔNG THA

Ba cô gái trong một căn phòng, ngồi trên giường nhỏ, cô nhìn tôi, tôi nhìn cô. . . . .

“Cái gì?” Quách Sương giật mình nhìn Hạ Tuyết nói: “Cô nói muốn đi diễn cho xong vai Minh Cơ?”

“Ừ!” Hạ Tuyết mỉm cười nói: “Cho nên mới đặc biệt đến đây nói một tiếng với hai người, diễn vai Minh Cơ, vài ngày là quay xong rồi, em sẽ mang theo em trai rời khỏi. . . . . .”

“Cô điên sao?” Quách Sương đẩy vai Hạ Tuyết, lo lắng nói: “Cô đừng nói đùa, hiện tại số cô đạp phải cứt chó, biết không? Có bao nhiêu người hi vọng có thể được như cô? Cô có biết Tôn Minh là ai không? Đạo diễn lớn hàng đầu trong nước, chỉ cần ông ấy nói một tiếng, gọi gió được mưa! Mà cô tham gia phim của ông ấy, diễn vai Minh Cơ! ! Cô muốn tiền, Hạ Tuyết! Cô muốn nổi tiếng! Đừng buông tha cơ hội này! Cô sống lâu như vậy, chẳng phải là chờ một ngày như thế này sao? ?”

Hạ Tuyết “ôi” một tiếng, giơ tay nói: “Dễ dàng kiếm tiền như vậy sao?”

“Rất dễ dàng!! Chỉ cần cô diễn tốt vai Minh Cơ, tương lai của cô sẽ vô cùng tươi sáng! Ngày đó Tôn Minh đã nói với truyền thông, sẽ dành cho cô trợ giúp tốt nhất! Cô có biết những lời này rất có giá trị không? Cô sẽ là cục cưng mới nhất của giới giải trí, nhà quảng cáo, nhà đầu tư, bọn họ sẽ vây quanh cô ! Huống chi, cô quen thân với Hàn Văn Vũ, trong giới giải trí không ai dám đắc tội với anh ấy!! Hiện tại cô đã chiếm hết Thiên Thời, Địa Lợi, Nhân Hòa!! Tôi nói cô biết, cô đừng nổi điên! Chỉ cần cô bước qua một bước này!! Cô muốn cái gì sẽ có cái đó!!” Quách Sương hổn hển nói.

Hạ Tuyết sắc mặt đông cứng, hơi cười khổ!

Quách Dung cũng tức giận đẩy vai Hạ Tuyết, nói: “Rốt cuộc, tại sao cô muốn buông tay? Tại sao muốn buông tha tương lai tốt đẹp?”

Hốc mắt Hạ Tuyết đỏ lên, cô thở dài một hơi. . . . . .

“Cô nói đi! !” Quách Dung tức giận kêu: “Không phải cô muốn cho em trai cô một cuộc sống tốt đẹp cả đời này sao? Có một căn phòng lớn sao? Kiếm nhiều tiền sao?”

“Hiện tại tôi sắp có 200 ngàn!” Hạ Tuyết lẩm bẩm nói! !

“200 ngàn cái đầu cô !!” Quách Sương tức giận gõ cái trán của cô nói: “200 ngàn làm được gì? Chỉ cần cô nổi tiếng, hàng triệu, hàng chục triệu, thậm chí hàng trăm triệu !!”

“Được rồi!!” Hạ Tuyết nhìn hai cô, chẳng biết tại sao, cười rộ lên nói: “Các người có thể yên tĩnh một chút hay không ? Tôi …… Tôi phải rời khỏi một thời gian, sẽ trở về cố gắng kiếm tiền !”

“Mẹ kiếp!!” Quách Sương tức giận đến phát run hét lớn với Hạ Tuyết: “Rời khỏi cái đầu cô !! Trong giới giải trí, chỉ cần cô cảm mạo, phát sốt, sẽ không còn ai nhớ tới cô rồi !! Đối với hai chị em song sinh chúng tôi, cô làm bạn cho đến bây giờ đã được ba năm, phóng túng ba ngày! Lúc lĩnh thưởng, cô đã khóc nói cuộc sống thật sự quá mệt mỏi!! Bây giờ, cô buông tha cơ hội tốt như vậy, cô cho rằng cơ hội dễ dàng có sao? Hạ Tuyết, đừng như vậy! ! Mặc kệ bây giờ cô có bao nhiêu chuyện quan trọng, bỏ xuống đi, hy sinh trước, chăm sóc tốt cho tương lai của cô!!”

Hạ Tuyết ngẩng đầu nhìn hai chị em trước mặt này rất quan tâm mình, cô chân thành nói: “Cám ơn hai người quan tâm. . . . . . Nhưng tôi đã quyết định rồi ! Có 200 ngàn này, đã đủ cho tôi và em trai sống tốt một thời gian!! Tôi sẽ cố gắng, tôi không giống những người khác, tôi cảm thấy được sống, mỗi một giây đều phải hi vọng. . . . . . Cho nên tôi không sợ mất đi. . . . . .”

Hai chị em Quách Sương bất đắc dĩ nhìn cô. . . . . .

Buổi tối, ba cô gái và bọn Hứa Mặc vây xung quanh nấu ăn!

Quách Sương vừa ăn một miếng thịt dê, vừa hỏi: “Này! ! Cô và Cẩn Nhu bây giờ còn liên lạc không?”

“Không có ! Làm sao vậy?” Hạ Tuyết ngạc nhiên nhìn các cô hỏi.

Quách Dung cười nói: “Dường như chồng của cô ấy cũng đầu tư mở công ty giải trí!”

“A?” Hạ Tuyết giật mình nói: “Thật vậy chăng?”

“Trước kia, người bạn này của cô không thích diễn viên chứ? Nhưng tương lai có thể cô ấy cũng tham diễn xuất đấy?”

“Không thể nào?” Quách Sương vừa nói vừa gắp một miếng thịt dê cho Hứa Mặc, vừa dùng ánh mắt đắm đuối nhìn anh chằm chằm nói: “Anh đẹp trai . . . . . . Ăn đi! Đừng khách khí!”

Hứa Mặc không lên tiếng, chỉ chăm chú ăn lẩu!

Hạ Tuyết im lặng, cắn đũa nghĩ một lát, nói: “Không biết bây giờ cô ấy sống tốt không?”

“Làm sao tốt được? Mấy hôm trước, tôi tận mắt nhìn thấy chồng của cô ấy ở trước đài truyền hình, cùng một ngôi sao trẻ, mới 18 tuổi ở nơi đó sờ mó ! Cho nên cô nói. . . . . . đàn ông nha, chỉ cần anh ta hư hỏng, mặc kệ anh ta bao nhiêu tuổi cũng sẽ không chịu tu tâm dưỡng tính! Anh nói có đúng không? Mặc Mặc?” Quách Sương cầm đũa, khều nhẹ Hứa Mặc đắm đuối hỏi.

Hứa Mặc lập tức cầm chén, dời sang chỗ khác! !

“Tôi còn cho rằng. . . . . . Người đàn ông này tuy hơi lớn tuổi, nhưng dù sao vẫn yêu thương cô ấy. . . . . .” Hạ Tuyết sâu kín nói.

“Ôi!! Yêu sao! Lúc ấy cô ấy gả đi, tôi biết cô ấy xong rồi! Bất quá gia đình cô ấy cũng quá nhẫn tâm, đem một cô gái đẹp như hoa như ngọc gả đi, đổi lấy một dự án đầu tư! Gả cho người tuổi trẻ thì sợ anh ra ngoài làm loạn, lại có thể xảy ra chuyện làm phiền mình! Nên gả cho người già như vậy! Mẹ nó!!” Quách Dung tức giận nói: “Đúng rồi! Hai ngươi người không có liên lạc sao?”

Hạ Tuyết sửng sốt, nhàn nhạt cười nói: “Tình cảm phai nhạt rồi. . . . . .”

“Sao giống như tình nhân vậy!” Quách Dung buồn cười nói.

Hạ Tuyết khẽ thở dài!

Sau khi ăn lẩu xong, Hạ Tuyết nói lời tạm biệt với hai chị em Quách Sương, sau đó kéo rương hành lý nặng nề, bước đi trong tuyết rơi, trong lòng vẫn nghĩ đến Cẩn Nhu.

Hứa Mặc mở cây dù che tuyết cho cô, nhẹ giọng hỏi: “Cô muốn đi đâu?”

Hạ Tuyết không lên tiếng, chỉ tiếp tục đi về phía trước, giống như chẳng có mục đích, đi thật lâu, rốt cuộc đi tới trước nhà Cẩn Nhu, cô đứng ở ngoài sân, ngẩng đầu lên ngắm nhìn cánh cửa sổ kia, nhớ đến Cẩn Nhu luôn đứng trước cửa sổ chờ cô. . . . . . Sau đó vừa thấy cô đến, lập tức chạy nhanh xuống lầu, cặp tay cùng đi ăn hot dog, nhìn tuyết rơi, thở ra luồn hơi trắng như hút thuốc, sau đó đắp hình người tuyết trong công viên, cùng nhau cầu nguyện, muốn vĩnh viễn cùng chung một chỗ, vui vẻ, hạnh phúc cũng muốn chung một chỗ. . . . . .

Hốc mắt Hạ Tuyết đỏ bừng, nhớ tới lúc em trai cô bị sốt tìm đến Cẩn Nhu, Cẩn Nhu lập tức lấy tất cả tiền bạc của mình, cùng cô đi đến bệnh viện, ở bên cô nói: không có việc gì . . . . . . Không có việc gì . . . . . . Nhớ tới chuyện cũ, nước mắt Hạ Tuyết không nhịn được rơi xuống……

Một chiếc xe Mercedes màu đen chậm rãi chạy đến, dừng ngoài sân nhà họ Cẩn!

Hạ Tuyết tò mò nhìn trong xe, đèn trong xe đột nhiên sáng lên, rõ ràng nhìn thấy chồng của Cẩn Nhu ngồi phía sau xe, ôm hôn một cô gái rất trẻ, người đàn ông kia xoa nắn trước ngực cô gái!!

Hạ Tuyết kinh ngạc há hốc, không thể tin được nhìn một màn này. . . . . .

Cánh cổng bên ngoài sân mở ra!

Sắc mặt Cẩn Nhu lạnh lùng, mặc váy ngắn màu đen, áo khoác màu xanh đậm, lạnh lùng nhìn hai người bên trong xe . . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!