You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 175

Chương 175: ĐIỆN ẢNH

Hạ Tuyết nhìn Hàn Văn Hạo vừa định tiến lên nói chuyện, nhưng Lynda lập tức nắm chặt tay cô, nhắc nhở cô một câu nói: “Đừng đi qua . . . . . .”

“A?” Hạ Tuyết khó hiểu nhìn Lynda.

Lynda trực thấp giọng nói: “Tuy rằng tôi biết cô và Tổng Giám đốc Hàn quen biết nhau, nhưng thân phận như hiện của cô không giống như trước kia, hiện tại cô là ngôi sao, phải chú ý đến lời nói, cử chỉ của bản thân mình, cô đi qua như vậy, sẽ khiến cho giới truyền thông lấy lý do, viết tin Tổng Giám đốc Hàn Văn Hạo giữ thể diện cho cô, nói cô được anh ấy nuôi bao, mọi thứ đáng sợ đó viết ra giấy trắng, đắp lên cho cô đủ loại vẻ mặt. . . . . . Xé cô thành nhiều mảnh . . . . . .”

Hạ Tuyết vẫn xa xa nhìn Hàn Văn Hạo. . . . . .

Hàn Văn Hạo cũng xa xa nhìn cô. . . . . .

“Đi thôi. . . . . . Không cần nhiều chuyện, tương lai của cô vừa mới bắt đầu . . . . . .” Lynda kéo Hạ Tuyết bước đi !

Hạ Tuyết chợt nhớ ra, đúng vậy, bản thân mình đã xuất hiện trước màn ảnh, tương lai tất cả đều sẽ bị phóng đại, không thuận tiện đối với việc bí mật sinh hạ bảo bối và bảo vệ tốt cho Bảo bối. . . . . . Cô sâu kín nhìn Hàn Văn Hạo, hững hờ xoay người đi theo Lynda rời khỏi. . . . . .

Hàn Văn Hạo nhìn Hạ Tuyết rời khỏi, ánh mắt của anh đuổi theo, sâu thẳm, âm trầm, chăm chú nhìn bóng dáng của cô thật lâu, cũng không lên tiếng, dẫn mọi người theo hướng ngược lại đi ra ngoài, khi anh đi ra đường lớn khách sạn, nhìn tuyết bay đầy trời, lượn lờ khắp nơi, cảnh vật hư ảo, lướt nhẹ qua nhưng vô cùng lớn. . . . . .

“Tổng Giám đốc. . . . . .” Tả An Na mở dù, nhẹ giọng nhắc nhở . . . . . .

Hàn Văn Hạo vẫn đứng trước cửa khách sạn, nhìn khắp bầu trời tuyết bay mênh mang, hỏi. . . . . .”Bao giờ sẽ tàn đông?”

“Nhanh thôi. . . . . .” Tả An Na dịu dàng nói.

“Hôm nay tất cả chi phí của đoàn phim “Vương Triều Hiện Đại” ở khách sạn chúng ta, đều miễn phí!” Hàn Văn Hạo nhàn nhạt nói xong, rốt cuộc bước đi trong giữa bầu trời đầy tuyết.

Sảnh tiệc buffett!

Hạ Tuyết đã nghĩ thông suốt, vừa cười vừa nói, sau khi gặp Hàn Văn Hạo, cô một mình sững sờ ngồi ở bàn, ăn bánh ngọt, nhớ tới ánh mắt Hàn Văn Hạo lúc nảy, trong lòng cô căng thẳng, ngẩng đầu nhìn tuyết bay phất phới ngoài cửa sổ, nhớ đến nụ hôn của hai người ở trong xe, nụ hôn kia không vụ lợi, không tranh chấp, cái gì cũng không có, chỉ có hai người ôm nhau, gắt gao ôm nhau . . . . . .

“Hạ Tuyết!” Sau này, cô ngàn lần không phải lo lắng, không cần nóng vội giống như người khác ! Chọn kịch bản tốt, để nâng cao bản thân mình một chút! Có thời gian, tôi đưa cô đi gặp thầy của tôi. . . . . . lập kế hoạch cho tương lai của cô thật tốt. . . . . . diễn vai này xong, tôi tin cô là cục cưng mới nhất của giới giải trí, tất cả cơ hội cũng sẽ tìm đến với cô. . . . . ” Tôn Minh vui vẻ, vừa uống rượu đỏ vừa nói.

Hạ Tuyết lấy lại tinh thần, nghe Tôn Minh nói những lời này, nhìn ông giống như người thầy của mình, trong ánh mắt đầy chờ mong, lòng của cô vô cùng cảm động, cuộc sống vẫn rất nghiêm túc trải qua, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới, một giấc mơ cần có một đoàn thể tỉ mỉ để hoàn thành! Loại cảm giác này, thật náo nhiệt, thật hạnh phúc, thật vui vẻ! Bởi vì cô là một đứa bé tịch mịch! Cô chợt có cảm giác buồn buồn, hốc mắt hồng hồng. . . . . .

“Cô làm sao vậy?” Tôn Minh mỉm cười nhìn Hạ Tuyết hỏi: “Lưu luyến, không bỏ được?”

Hạ Tuyết đột nhiên hít hít cái mũi, cố kiềm chế nước mắt chảy xuống, nghẹn ngào nói: “Rất không bỏ được. . . . . . Nhìn mọi người trong đoàn phim, cùng nhau bận rộn đã lâu, mỗi người đều làm tốt công việc của mình, bây giờ, dường như không chỉ có bản thân mình rồi !”

Tôn Minh mỉm cười ăn một miếng bào ngư xào, nói: “Cô có biết trước kia điện ảnh bắt đầu được định nghĩa như thế nào không?”

Hạ Tuyết không hiểu nhìn Tôn Minh, sau đó cười lắc đầu.

Tôn Minh buông nĩa, uống ngụm rượu đỏ trước, sau đó nhìn Hạ Tuyết thật sâu, nói: “Điện ảnh ban đầu thật ra là một loại tên gọi của cờ chiến tranh!”

“A…?” Hạ Tuyết sửng sốt nhìn Tôn Minh!

Tôn Minh tiếp tục giải thích nói: “Cho nên nói dây cung lớn nỏ lớn thì cần 36 người kéo, người nghệ sĩ tài giỏi, dùng đôi tay mạnh mẽ bắn ra mũi tên, điện ảnh tự bay lên cao! Điện ảnh bắt nguồn từ một loại tên màu xanh và đỏ, dùng sắt làm đầu, điện ảnh là cung màu đen, mũi tên màu đỏ, đầu mũi tên dùng sắt tạo ra”.

Hạ Tuyết không hiểu những lời này!

Tôn Minh cười rộ lên nói: “Từ từ sẽ hiểu thôi! Khi cô tiến vào điện ảnh, trong phút chốc, cô sẽ hiểu, tất cả mọi thứ kỳ diệu thế nào! Điện ảnh bắt đầu từ sớm! Có ánh sáng mới có ảnh! Điện ảnh là một loại phát minh hiện đại có thể diễn xuất tuyệt vời nhất! Lấy ví dụ đơn giản: vào thời Hán chúng ta lấy ánh đèn để diễn kịch, về sau xuất hiện loại kịch chiếu đèn. . . . . Nhưng chính thức phát triển điện ảnh là người Châu Âu! Đó là anh em nhà Lumière, cha đẻ của nghệ thuật điện ảnh Pháp, sau khi công chiếu phim điện ảnh thành công tại 14 quán cà phê, mới chính thức mở ra thời đại điện ảnh!”

Hạ Tuyết yên lặng ngồi nghe, tò mò cười nói: “Quán cà phê sao?”

“Ừ! Bên trong này còn có chút chuyện xưa! Không phải cô cũng muốn mở quán cà phê chứ?” Tôn Minh nhìn Hạ Tuyết cười nói.

Hạ Tuyết đột nhiên cười, sau đó nói: “Tôi suy nghĩ . . . . . Nếu một người ngồi lặng yên thư giãn tại quán cà phê, sau đó vô cùng nhàn rỗi, vừa uống cà phê vừa xem phim, thoải mái biết bao nhiêu”.

Tôn Minh cười nói: “Vậy quán cà phê này của cô phải đóng cửa, uống một ly cà phê lại muốn xem hết một bộ phim, điều này được sao ?”

Hạ Tuyết cũng không nhịn được bật cười, nhìn Tôn Minh, sâu kín nói: “Đạo diễn tính cả đời quay phim sao?”

Tôn Minh lắc đầu cười nói: “Không biết. . . . . .”

“Không biết?” Hạ Tuyết ngạc nhiên hỏi ông.

“Ngưng lại, cũng không biết làm gì!” Tôn Minh mỉm cười nói vừa hết lời, vỗ nhẹ vai Hạ Tuyết nói: “Được rồi, cố lên! Hôm nay tôi đã tính thù lao đóng phim cho cô rồi, cầm tiền này, mua cho mình một chút quà! Cô vất vả đã nhiều năm như vậy rồi. Trong tương lai, nếu tôi đoán không sai, cô sẽ bước vào một thế giới hoàn toàn mới, tiền bạc đã không còn là vấn đề phiền não của cô nữa. . . . . .”

Trong lòng Hạ Tuyết căng thẳng, hốc mắt đỏ lên. . . . . Ngẩng đầu nhìn Tôn Minh, có chút áy náy nói: “Đạo diễn, tôi thật sự vô cùng cám ơn chú đã quan tâm tôi, yêu thương tôi, dạy bảo tôi, chú thật sự là quý nhân trong cuộc đời của tôi. . . . . .”

“Cô nên là cám ơn chính mình!” Tôn Minh vỗ nhẹ vai Hạ Tuyết nói: “Một cô gái có thể diễn xuất tốt, cuộc đời của cô nhất định có quá nhiều chuyện xảy ra. . . . . . Cho nên cám ơn chuyện xưa của cô đi. . . . . .”

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!