You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 176

Chương 176: QUÀ TẶNG

Tuyết bay tán loạn, trời rất lạnh.

Hạ Tuyết dựa vào cột đèn tại đường lớn của khách sạn, trong tay cầm một tấm thẻ bạch kim, gần 200 ngàn tiền thù lao đóng phim và 100 ngàn tiền bồi thường bị té ngựa, cả người cô khẽ bay bổng, nhớ tới lời đạo diễn nói lúc nảy, cô biết bản thân mình vì bảo bối trong bụng sẽ mất đi cái gì. . . . . . Tiền tài, ước mơ, điện ảnh, tương lai, sự nghiệp. . . . . .

Một trận gió tuyết thổi tới, tuyết trắng phất phới bay đậu lên sợi tóc của cô . . . . . .

Cô vẫn hững hờ nhìn này mọi thứ xung quanh, lúc này, không nở bỏ tất cả, nhưng cô đặt nhẹ tay lên cái bụng trơn nhẵn của mình nói: “Bảo bối, nếu không phải vì con, có lẽ mẹ sẽ không kiên trì được cho đến lúc này. . . . . . Cho nên mẹ sẽ nên vì con buông tha mọi thứ. . . . . . Mẹ tình nguyện buông tha tất cả để có được con. . . . . . Con có khỏe không? Yên tâm đi. . . . . . Chúng ta rất nhanh sẽ rời khỏi. . . . . . Chúng ta và cậu đi tìm cuộc sống bình yên nho nhỏ. . . . . .”

Hạ Tuyết sâu kín nói hết lời, nước mắt không nhịn được rơi xuống, cô khẽ thở dài, hai tay cắm vào túi áo, nhìn Hứa Mặc và Nhậm Phong đứng cách đó không xa nhìn cô, cô nói với bọn họ: “Tôi đã quay phim xong rồi, nhiệm vụ của hai người đã hoàn thành, tại sao vẫn còn đứng nơi này?”

Hứa Mặc và Nhậm Phong vẫn không nói lời nào, chỉ nhàn nhạt nhìn cô!

Hạ Tuyết nhướng mày, lập tức giấu tấm thẻ bạch kim phía sau người, nhìn bọn anh, lo lắng nói: “Không phải hai người muốn tôi mời hai người đi ăn cơm chứ? Tôi cũng không có tiền đâu! ! Tiền này là tôi vất vả kiếm được!”

Hứa Mặc chân thành nhìn Hạ Tuyết nói: “Trên tay cô có nhiều tiền như vậy, để ở trong người không được an toàn! Hãy để cho chúng tôi bảo vệ cô cho đến lúc rời khỏi ! Bởi vì cô cũng không chịu được giày vò cuối cùng. . . . . .”

Hốc mắt Hạ Tuyết đỏ lên, nhìn dáng vẻ hai người bọn họ mặt lạnh, hít hít cái mũi, trực tiếp đi về phía trước, vừa đi vừa nói: “Tùy tiện hai người! Hai người muốn tăng ca, tôi cũng không có cách nào! !”

Hứa Mặc và Nhậm Phong cùng Hạ Tuyết từng bước đi về phía trước, hỏi lại: “Cô muốn đi nơi nào? Vẫn muốn né tránh Hàn tiên sinh sao?”

Hạ Tuyết không lên tiếng, chỉ từng bước dọc theo phố xá sầm uất đi về phía trước, đi qua trước tủ kính trang phục nam, ngừng lại, nhìn đồ trong tủ kính thủy tinh, không khỏi nhớ tới lời của Hàn Văn Hạo. . . . . .”Tại sao bạn tốt của cô lại hiểu được ứng xử hơn cô vậy! Ít ra vẫn biết cám ơn!”

Miệng của cô không khỏi kêu lên một tiếng, mặt hơi ngẩng, nắm tấm thẻ bạch kim trong tay, nhớ đến Hàn Văn Hạo đã vì mình làm biết bao nhiêu chuyện, cô thở dài một hơi, đi vào cửa hàng quần áo nam. . . . . .

Hứa Mặc và Nhậm Phong sửng sốt, tò mò ngẩng đầu nhìn cửa hàng quần áo nhãn hiệu “Armani.”

Hạ Tuyết rất nhanh từ bên trong đi ra, tức giận đứng ở cửa nói: “Thật kỳ quái!! Quần áo này sao lại mắc như vậy!! Một bộ tây trang phải mấy chục ngàn!! Cướp tiền sao? Đánh cướp ngân hàng cũng không phải đánh cướp như vậy! ! Thế giới này thật có kẻ có nhiều có tiền như vậy sao?”

Hứa Mặc và Nhậm Phong không lên tiếng!

Hạ Tuyết tức giận bước đi, mới đi vài bước, lại tức giận nói: “Anh ta thường mặc quần áo gì vậy? Tôi phải mua cho anh ta sao? Lông của con báo nhỏ chắc cũng không quá đắt? Mẹ nó!!”

Cô cắn môi dưới, rất tức giận đá một đống tuyết, lại xoay người đi vào “Armani.”

Hứa Mặc cùng Nhậm Phong thoáng cười, cũng đi vào theo!

Nhân viên bán hàng “Armani”, mặc đồng phục màu trắng, cung kính nói với Hạ Tuyết và bọn Nhậm Phong: “Hoan nghênh quý khách đã đến!”

Hạ Tuyết nhất thời cảm thấy được chỗ này, dường như có vô số chim bồ câu mang tiền bay khắp nơi, cô cắn răng, mặt lạnh đi đến một cái kệ, nhẹ tay vạch bảng giá trên tây trang . . . . . . 85 ngàn. . . . . . Cô cảm thấy hoa mắt, cô hi vọng trong lòng, người kia được cám ơn, bị sét đánh chết, cô thở dài một hơi, bước dọc tới trước, nhẹ nhàng giở bảng giá tây trang ra xem. . . . . . 5 ngàn. . . . . .

“Mẹ nó!! Mặc cái này có thể biến thành Spider-Man à?” Trong miệng cô lẩm bẩm, vẫn tức giận đi về phía trước. . . . . .

“Xin hỏi tiểu thư, cô muốn chọn tây trang, đồ lót, cà vạt, hay món khác?” Nhân viên bán hàng mỉm cười tiến lên hỏi.

Hạ Tuyết cắn môi dưới, có chút miễn cưỡng cười với cô, khổ sở nói: “Tôi . . . . . . Tôi . . . . . . Tôi chỉ muốn mua một món đồ tặng cho bạn tôi . . . . . . Cám ơn anh ấy đã giúp tôi một chuyện lớn. . . . . . Nhưng tiền của tôi không nhiều lắm. . . . . . Nhưng anh ấy có rất nhiều tiền. . . . . . Tôi vô cùng phân vân, cô hiểu chưa?”

Nhân viên bán hàng vừa nghe, lập tức hiểu được, cười nói: “Thật ra tặng quà không có gì quý trọng hơn là ở tấm lòng. . . . . . Nếu tặng tây trang ngược lại có vẻ rất phiền phức! Cô có thể lựa chọn món đồ tương đối có cá tính như cà-vạt, kẹp cravate. . . . . . quà tặng như vậy càng thể hiện tinh tế và tỉ mỉ của con gái. . . . . .”

Nhân viên bán hàng giải thích xong, cẩn thận đi tới một trước tủ kính thủy tinh mạ vàng, nhẹ nhàng kéo ra, bên trong hơn mười ngăn kéo, trong mỗi ngăn kéo bày ra đủ các loại cà-vạt sang quý với đủ loại kiểu dáng.

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!