You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 181

Chương 181: CHA CỦA ĐỨA BÉ

Trương Kính Trung và Tôn Minh đi vào quán cà phê, nhìn thấy Daniel đang ngồi trên chiếc ghế dài, mỉm cười đi qua, chào hỏi: “Thật khó được, cũng đã xuất ngoại quay phim, vẫn còn ngồi xem lịch sử phát triển phim sao?”

“A. . . . ., no!” Daniel có chút xấu hổ cười nói: “Đây là cô chủ quán. . . . . .”

“A. . . . .! ?” Trương Kính Trung và Tôn Minh sửng sốt quay đầu lại nhìn thấy quầy bar trống trơn . . . . . . Ngạc nhiên hỏi: “Người đâu?”

Daniel cũng kỳ quái đứng dậy, gõ nhẹ mặt bàn, dùng dáng người cao 1m90 vắt ngang quầy bar, đã nhìn thấy Hạ Tuyết đang xay cà phê, mệt đến mức mồ hôi đầy đầu, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn anh, nhỏ giọng nói bằng tiếng Anh: “I. . . . . . I. . . . . . I. . . . . . xay cofee !”

Daniel sửng sốt, nhìn Hạ Tuyết bật cười nói: “Hey!! Cô có thể nói bằng tiếng Trung! I mok!”

“I’m-no-ok!” Hạ Tuyết gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, thật ra còn có một chuyện, vẫn làm cho lòng Hạ Tuyết buồn bực, rất áy náy, lúc ấy Tôn Minh rất xem trọng cô, ông ta muốn gấp rút giúp cô, để cho cô tự mở ra cánh cửa nghệ thuật, không ngờ cô lại đề xuất muốn rời khỏi giới giải trí, lần đầu tiên trong đời Tôn Minh khiếp sợ và tức giận đến khó thở, giống như nhìn thấy một cô gái gả sai chồng, đau lòng nhìn Hạ Tuyết, nhưng vẫn khổ tâm khuyên giải, bất đắc dĩ Hạ Tuyết vẫn không chịu nghe, cố ý muốn rời khỏi, lúc ấy ông ta tức giận nói không nên lời, cho nên, cô còn có mặt mũi nào tới gặp thầy mình đây! ?

“A?” Daniel hơi ngạc nhiên nhìn Hạ Tuyết nói: “Cô cần giúp đỡ không?”

“No!” Hạ Tuyết vừa xua tay, vừa thấp giọng gọi điện thoại.

Tôn Minh sửng người, hơi chút nhíu mày nghi ngờ nhìn về phía quầy bar, nói . . . . . .”Giọng nói này nghe rất quen. . . . . .”

Trương Kính Trung mỉm cười đáp: “A. . . . .? Chẳng lẽ nơi này còn có bạn cũ của cậu?”

Tôn Minh không lên tiếng, chỉ muốn đứng dậy, lại nghe bên ngoài cửa, một giọng nói trong trẻo, kêu: “Tôi đã về rồi! ! !”

Bọn Tôn Minh cùng ngạc nhiên nhìn về phía bên ngoài. . . . . .

Hiểu Nguyệt trừng to hai mắt, nhìn Daniel đứng ở trước quầy bar, đẹp trai đến nổi đầu óc cô muốn quay cuồng, cô ôi một tiếng thét chói tai. . .”Daniel. . .A. . . .”

Cô như nổi điên nắm lấy tóc mình hét ầm lên!

“Hi! Stop!” Daniel lo lắng giơ tay lên, nhìn Hiểu Nguyệt nói: “Tôi chỉ muốn an tĩnh uống ly cà phê!”

“Giúp một tay đi!!” Hạ Tuyết có chút tức giận, ngồi xổm dưới quầy bar, cô cảm thấy nóng đến không chịu nổi, phụ nữ có thai trong người có hai nhiệt độ.

“A… A… A…! ! Ok! !” Hiểu Nguyệt hưng phấn chạy vào quầy bar, nhìn Hạ Tuyết vẫn ngồi xổm trên mặt đất, xay cà phê, cô “này” một tiếng kêu: “Cô xay cà phê, hay xay đậu hả?”

“Ai cần cô lo! ! Giúp một tay! !” Hạ Tuyết thấp giọng nói.

Hiện tại Hiểu Nguyệt cũng không thời gian chú ý Hạ Tuyết, chỉ vừa pha cà phê vừa nhìn Daniel, vẫn chưa hết kinh ngạc, chỉ là nhìn thấy Tôn Minh và Trương Kính Trung, cả người cô muốn hôn mê, cô lập tức cúi đầu, đá một cái vào mông Hạ Tuyết nói: “Đứng dậy”.

“Cô đá con tôi không còn, tôi giết chết cô!” Hạ Tuyết đột nhiên nhấc cái mũ rơm lên, nói với Hiểu Nguyệt: “Cô giúp tôi làm việc, tôi có chút chuyện, phải về nhà trước.”

“Tốt. . . . . .” Hiểu Nguyệt giương mắt nhìn Daniel, nước miếng cũng muốn chảy vào ly cà phê, không để ý đến chuyện của Hạ Tuyết.

Hạ Tuyết thở dài một hơi, lập tức đội cái mũ rơm lên đầu, nói: “Cô chuẩn bị thức uống cho tốt một chút!” Cô vừa nói xong, kéo cái mũ rơm, che khuất hơn phân nửa bên mặt, tay chống hông, mang bụng bự, lắc lắc mông đi nhanh ra bên ngoài . . . . .

Tôn Minh và Trương Kính Trung vừa bàn chuyện quay phim mới, nhìn thấy người phụ nữ mang thai vội vã đi ra ngoài, đều ngạc nhiên nhìn cô một cái. . . . . .

“Người phụ nữ này, tại sao tôi cảm thấy rất quen thuộc?” Trong đầu Tôn Minh hiện lên một chút nghi ngờ.

Trương Kính Trung mỉm cười nói: “Gần đây cậu lo quảng cáo quá mệt mỏi, hôm nay tôi vừa xem tin tức trên TV, nhìn thấy bửa trước cậu đi quảng cáo . . . . . . Xem ra, cậu vẫn chưa quên được Hạ Tuyết . . . . . .”

Hiểu Nguyệt đột nhiên công việc trong tay, ngẩng đầu nhìn Tôn Minh. . . . . .

Tôn Minh thở dài một hơi, mới nói: “Cô ấy muốn trốn tránh, thì trốn tránh thôi. . . . . . cô ấy ở trong giới giải trí cũng được. . . . . . Chỉ là không cần bị ràng buộc, tôi nghe Văn Vũ nói đứa bé kia có cuộc sống rất khổ sở, đáng lẽ có tương lai tốt đẹp, nhưng cứ từ bỏ như vậy, tôi cũng muốn quan tâm cô ấy một chút, có lẽ cô ấy thật sự có chuyện khó nói, nhưng một cô gái hoạt bát như thế, nói đi là đi, thầy bảo tôi làm sao không thất vọng?”

“Trên đời này, phải nói đến duyên phận. . . . . . Có lẽ một ngày nào đó, ngay tại trên đường, không chừng gặp phải. . . . . .” Trương Kính Trung mỉm cười nói.
“Điều này có thể sao?” Tôn Minh cười nói: “Một người cố tình muốn lẩn trốn, ông thật không có cách nào.”

***

Hạ Tuyết thở hổn hển chạy ra quán cà phê, sau đó dọc theo bờ sông nhỏ đi đến thị trấn, vừa đi vừa cầm mũ rơm, quạt gió nói: A. . . Không ngờ như vậy cũng có thể chạm mặt, tôi nên nghĩ tới sớm chứ, Đạo diễn Trương ở đây, Đạo diễn Tôn nhất định sẽ đến thăm dò, trời ạ tôi phải làm sao đây?”

Cô càng nghĩ càng nghĩ loạn, lại còn không có chủ ý đi tới phía trước, lại cảm giác được sau lưng có người vỗ một cái, cô oa một tiếng, sợ tới mức khuôn mặt xinh đẹp hoảng hốt quay đầu kêu to: “Anh làm gì thế? Vỗ con của tôi sợ làm sao?”

Cô sững sờ, nhìn Daniel đứng ở dưới một gốc cây liễu đội chiếc mũ dạ nhỏ, nhìn mình, cười khiêm tốn, nói xin lỗi: “Thật xin lỗi, tôi chỉ muốn đi khắp nơi một chút, nhưng tôi tìm không ra đường, cho nên chỉ có thể đuổi theo cô.”

Hạ Tuyết sợ hãi kêu lên một tiếng, vuốt bụng của mình, trừng anh một cái mới mệt mỏi ngồi trên mặt ghế chờ ở bờ sông nhỏ, ngắt một chiếc lá liễu, vừa cuốn lại vừa hỏi: “Cái thị trấn nhỏ này đi vài bước đã hết rồi, còn muốn người dẫn đường cho anh sao?”

Daniel vô cùng sảng khoái ngồi ở bên người Hạ Tuyết, mới cởi mở nở nụ cười nói cô: “Tôi muốn đi phủ tướng quân một chút.”

Hạ Tuyết tiếp tục cuốn lá cây nói: “Vậy anh đi đi.”

“Nhưng tôi không biết đi thế nào, cô là người nhìn thấy tôi trên trấn đã nhận ra tôi, lại bình tĩnh, tôi không dám nhờ những người khác.” Daniel lại dùng tiếng anh không quá lưu loát nói.

“Yên tâm! Người trên trấn này, ngoại trừ con bé điên Hiểu Nguyệt, không ai hỏi tới, người nơi này đều là ông già, bà già và một số bà mẹ có con, người trẻ tuổi đều đi làm. . .” Hạ Tuyết đột nhiên cầm lấy chiếc lá liễu đã cuốn lại, đặt ở trong miệng thổi rất dễ nghe “Ánh trăng cong cong. . .”

Daniel nghe âm thanh du dương này, rất kinh ngạc hỏi: “Đây là bài hát gì? Giai điệu, nhịp điệu rất êm tai. . .”

“Ánh trăng cong cong. . .” Hạ Tuyết dừng lại động tác, mỉm cười nói: “Tôi thổi cho con của tôi nghe. . . còn hơn hai tháng nữa cục cưng sẽ ra đời. . . Mỗi lần nó ở trong bụng quấy rối, tôi sẽ thổi cho nó nghe, nó sẽ từ từ yên tĩnh lại. . .”

Daniel nghe lời của cô, lại tò mò hỏi: “Cha của đứa bé có làm gì cho đứa bé không?”

Hạ Tuyết sững sờ. . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!