You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 182

Chương 182: THÂN PHẬN CỦA ANH

“Cha của đứa bé?” Hạ Tuyết sâu kín suy nghĩ kỹ những lời này, cô đột nhiên nhớ tới Hàn Văn Hạo, không biết tại sao, có đoạn thời gian điên cuồng nhớ đến cha của đứa bé, hi vọng đứa bé cũng có thể có cha, cũng như người khác, cha mẹ cùng một chỗ, đi dạo siêu thị, xem phim, thậm chí ồn ào cũng được, cuộc sống không phải là bức tranh tốt đẹp sao? Nhưng từng ngày trôi qua, cũng đã thành thói quen, bụng cô dần dần to ra, mỗi ngày cô nói chuyện với bảo bối, nói cho nó, cha con là Ultraman, cha con là Tôn Ngộ Không, cha con là siêu nhân. . . . . . Cha con cũng vô cùng yêu con, chỉ là ông ấy không có biện pháp, bởi vì ông ấy có chút nguyên nhân không thể cùng mẹ ở chung một chỗ, cho nên con phải phóng khoáng một chút! Đừng có mẹ vừa sinh ra sẽ khóc oa oa! Mẹ mang con cũng là mang nhé! Đúng không?

Mỗi ngày về nhà một lần, xách cái ghế dài ngồi ở cửa nhà, vừa phe phẩy cây quạt, vừa vuốt bụng dạy dỗ đứa bé, nói xong, nhìn thấy một nhà ba người đi qua, ánh mắt cô chớp chớp, có chút mất mát, thở dài. . . . . .

Cứ như vậy, ngày qua ngày, cô sống cô đơn lại càng cô đơn hơn, vào một ngày, sáng sớm lúc tỉnh lại, nhìn thấy tia nắng ban mai chiếu vào phòng khách nhỏ của mình, chiếu vào bàn trà màu xanh, ghế sa lon nhỏ màu đỏ, trên chiếc TV cũ, và một bình hoa sứt mẻ, trong phút chốc cô bừng tỉnh ra, bản thân mình đã quen với cuộc sống này, quen có bảo bối ở trong bụng . . . . . .

Vào một ngày sáng sớm, cô vuốt bụng, nhìn tia nắng ban mai tràn ngập trong phòng khách nhỏ, đột nhiên nở nụ cười vui vẻ, nước mắt từng giọt, từng giọt lăn ra, bởi vì cô đã quen, vì quen nên cô cố gắng chống đỡ . . . . . .

Lúc Hạ Tuyết đang suy nghĩ, đột nhiên cảm giác một luồng gió mát rượi, cô ngạc nhiên đầu, nhìn thấy Daniel cầm cái mũ rơm của mình đứng quạt cho cô, nở nụ cười vô cùng đáng yêu, mê người. . . . . . Cô nhìn anh đột nhiên cười nói: “Tại sao biết tôi bị nóng?”

“Cô khỏe, đổ nhiều mồ hôi!” Daniel nói.

Hạ Tuyết lau mồ hôi trên cằm, nói: “Phụ nữ có thai đều như vậy, trong người có hai nhiệt độ. . . . . . ”

Daniel rất tò mò hỏi Hạ Tuyết: “Thật vậy sao? Tôi đóng phim “Cô Dâu”, diễn vai người chồng của một phụ nữ mang thai!”

“A?” Hạ Tuyết cảm thấy hứng thú đối với kịch bản này, liền hỏi: “Thật vậy chăng? Khéo như vậy sao? Kết cục kia là bi kịch sao?”

Daniel mỉm cười nói: “Hài kịch!”

“Ôi chao” Hạ Tuyết cảm thán nói: “Người hiện đại chúng ta thật sự rất cần hài kịch, muốn tìm một chút hi vọng trong cuộc sống. . . . . . Cuộc sống bây giờ quá mệt mỏi rồi. . . . . .”

Daniel vẫn rất tò mò nhìn người phụ nữ này, ngồi ở dưới cây liễu, buộc tóc đuôi ngựa, vô cùng tươi mát, đáng yêu, đôi mắt trong suốt, sáng rỡ nhìn phía trước, có nét đặc biệt của người phụ nữ phương Đông, hoạt bát, đáng yêu. . . anh đột nhiên nở nụ cười. . . . . .

“Cười cái gì?” Hạ Tuyết quay đầu tò mò nhìn Daniel, hỏi.

Daniel lắc đầu, cũng rất lịch sự hỏi cô: “Tôi có quấy rầy cô không?”

“Không có đâu! Ở trong thị trấn này tôi vô cùng rảnh rỗi, không có việc gì thì đi câu cá, câu được rất nhiều cá, còn có thể nướng cho em trai tôi và bảo bối ăn . . . . Cũng chính là tôi ăn đấy!! Ha ha ha ha!” Hạ Tuyết cười ha ha. . . . . .

Daniel nhìn cô cười, bản thân mình cũng cười, vẫn không ngừng quạt gió cho cô. . . . . .

“Nhìn anh có thành ý như vậy, tôi sẽ dẫn anh đi Phủ Tướng Quân một chút vậy!” Cô đột nhiên cười sảng khoái, hai tay chống thắt lưng muốn đứng lên. . . . . .

Daniel lịch sự đỡ người của cô, nói: “Cẩn thận một chút.”

“Không có việc gì! Bảo bối đã hơn bảy tháng rồi, không sợ. . . . . .” Hạ Tuyết cười đưa trái táo trong tay cho Daniel nói: “Nè! Ăn đi!”

Daniel nhận lấy quả táo, đưa lên miệng cắn! Bỗng nhiên cảm giác rất ngọt ngon!

Hai người đi dọc theo con sông nhỏ, vừa đi về phía trước, vừa nhìn phong cảnh dọc theo sông. . . . . Hạ Tuyết chỉ vào chiếc thuyền nhỏ bé giữa sông, nói: “Chiếc thuyền nhỏ này rất đặc biệt ở trong trấn, vào buổi tối, có rất nhiều người sẽ chạy đến thuyền nhỏ, mở quán nhỏ bán cháo tôm cá tươi và một số món ăn đặc sản. . . .”

“Wow. . . . . .” Daniel kinh ngạc nói: “Ngồi trên chiếc thuyền nhỏ xinh đẹp, nhìn phong cảnh xinh đẹp, thưởng thức món ngon?”

“Đúng vậy! Còn treo một chiếc đèn lồng màu đỏ, rất thú vị!” Hạ Tuyết vừa nói vừa quay đầu lại nhìn Daniel, có chút tò mò hỏi: “Anh là người lai dòng máu Trung-Pháp sao?”

“Đúng vậy!” Daniel vẫn rất lịch sự phe phẩy quạt cho cô!

“Nhà anh ở đâu. . . . . .”

“Nước Pháp. . . . . .”

“Anh thích làm diễn viên sao?”

“Ừ!”

“Hoàn cảnh trong nhà tốt chứ?” Cô vẫn còn là một cô gái nhỏ, người ta làm ngôi sao, cô cảm thấy người không có tiền mới đi đóng phim, ngoại trừ Hàn Văn Vũ!!

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!