You dont have javascript enabled! Please enable it!

Vợ trước giá trên trời của Tổng Giám đốc-Chương 190

Chương 190: SỐ ĐIỆN THOẠI VỪA GỌI ĐÃ TẮT MÁY

Hạ Tuyết hơi sửng sốt, biết cô đang hỏi Daniel, ôi một tiếng nói: “Anh ấy. . . . Anh ấy. . . . . Đi đón em trai tôi rồi. . . . . .”

“Anh ấy thật là một người cha tốt! Tôi rất ít nhìn thấy người cha nào nhiệt tình như vậy! Hôm nay anh ấy rất vui vẻ, không ngừng chạy đến phòng trẻ sơ sinh, không ngừng đút cho cô uống nước súp, không ngừng làm rất nhiều chuyện, cô thật hạnh phúc. . . . . .” Y tá mỉm cười nói.

Hạ Tuyết miễn cưỡng cười cười. . . . . .

Lúc hoàng hôn!

Daniel đưa Hạ Hân và người nhà của Lăng Hiểu Nguyệt đến, nhất thời phòng bệnh náo nhiệt rộn rã!

Hiểu Nguyệt nhào tới ôm Hạ Tuyết nói: “Trời ạ! Thật không ngờ sinh bảo bối nhanh như vậy rồi ! ! Cô giỏi quá!

Cha mẹ Hiểu Nguyệt cũng mang canh gà đến nói: “Canh gà này hầm chưa bao lâu, đợi ngày mai chuẩn bị thức ăn cho con! Thức ăn ở bệnh viện như thế nào đi nữa, cũng không có dinh dưỡng bằng trong nhà nấu! Hạ Hân con cứ yên tâm, chúng tôi sẽ lo! !”

“Không nên phiền toái ! Để nó đi theo con là được! !” Hạ Tuyết ôm em trai, nhìn bộ dáng em trai vui vẻ, xinh xắn nói: “Bây giờ em là cậu rồi. . . . . .là người lớn nhí nha . . . . . .!”

“Thật vậy chăng? Em muốn nhìn bảo bối! !” Hạ Hân vui vẻ nói.

“Tôi đưa mọi người đi xem bảo bối!” Daniel chuẩn bị dẫn người nhà họ Lăng cùng đi ra bên ngoài, anh ôm lấy Hạ Hân nói: “Chờ một lúc nữa, chú sẽ mua cho cháu thức ăn ngon !”

“Chú, cháu muốn ngồi xe! ! Xe chú thật đẹp!” Hạ Hân vui vẻ nói! !

“Được! !” Daniel ôm Hạ Hân cùng người nhà họ Lăng đi ra bên ngoài!

“Này! Người đàn ông này, anh ấy điên ư?” Lăng Hiểu Nguyệt xuất thần nói với Hạ Tuyết: “Xảy ra chuyện gì?”

Hạ Tuyết đột nhiên cười, cúi đầu nghĩ nghĩ, nói: “Có thể là vì áy náy!”

“Tại sao?” Hiểu Nguyệt kinh ngạc hỏi.

Hạ Tuyết ôm lấy chăn nằm xuống, thở dốc một hơi nói: “Anh ấy cảm thấy tôi sinh non là vì đưa anh đi. . . . . . Cho nên anh ấy muốn bồi thường . . . . . . làm cho tôi càng xấu hổ. . . . . .”

“Trời ạ! Cô gặp phải vận may chăng? Tôi cũng muốn mang thai, tôi để cho anh làm cho tôi sinh non, để cho anh chăm sóc tôi đi!” Hiểu Nguyệt nằm mơ nói.

Hạ Tuyết mỉm cười, hôm nay gặp nhiều chuyện như vậy, mệt mỏi, buồn ngủ, chậm rãi nhắm mắt lại ngủ. . . . . .

Người nhà họ Lăng đến rồi lại đi, Daniel và Hạ Hân đi ra ngoài ăn cơm trẻ em, hơn tám giờ tối Hạ Tuyết mới tỉnh lại, cô thở nhẹ khó chịu, tử cung co rút làm cho cô đau đớn, cô ôm bụng, gượng ngồi dậy, nhìn mưa bay ngoài cửa sổ, không nhịn được nhớ tới cha đứa bé. . . . . . Trái tim cô không thể bình tĩnh, nhất là lúc người bị mất nhiều máu, nếu cô chết, đứa bé làm sao bây giờ? Bảo bối cũng khát vọng có cha. . . . . .

Cô cắn môi, ánh mắt có rối loạn, cầm điện thoại di động, nhẹ nhàng mở danh bạ tìm dãy số, sau cùng dừng lại ba chữ Hàn Văn Hạo, trong lòng cô lập tức kích động, hốc mắt đỏ lên, trong con ngươi lấp lánh nước mắt, thở hổn hển, rốt cuộc hạ quyết tâm bấm số điện thoại của Hàn Văn Hạo. . . . . .

Nơi phòng khách xa hoa, ánh đèn màu xanh lóe sáng. . . . . .

Hàn Văn Hạo mặc áo sơ mi màu xanh nhạt cổ chữ V, quần trắng, ngồi trên sa lon nghỉ ngơi, tay nâng ly rượu đỏ, đang xem tin tức trong nước, điện thoại di động phía sau lưng vang lên. . . . . .

Anh hơi sững sờ, cầm lấy điện thoại di động vừa thấy một dãy số xa lạ, anh nhướng mày, vẫn nhận điện thoại, đáp lại: “Alo. . . . . .”

Trong lòng Hạ Tuyết đau nhói, nước mắt lăn xuống, lồng ngực thở hổn hển, tay hơi run rẩy, nhớ tới đôi tay, đôi chân nhỏ bé thật dài của con gái, cái mũi cao cao, thon thon, giống cha biết bao nhiêu. . . . . . Cô run rẩy bịt chặt miệng, không dám lên tiếng, chỉ là tâm tình kích động muốn khóc to, ngàn vạn lời muốn nói đều nuốt xuống cổ, nói không ra lời. . . . . .

Hàn Văn Hạo có chút không vui hỏi lại: “Là ai?”

Nước mắt Hạ Tuyết tuôn như suối, hơi do dự, nhớ tới con gái đáng yêu, trái tim cô đập mạnh, lấy dũng khí, nghẹn ngào nói. . . . . .”Là tôi . . . . . .”

Hàn Văn Hạo nắm điện thoại, sửng sốt. . . . . . ánh mắt của anh lóe lên, chậm rãi hỏi: “Bây giờ cô đang ở đâu?”

Hạ Tuyết vừa nghe Hàn Văn Hạo hỏi, càng bị ủy khuất, từng giọt, từng giọt rơi xuống, cô vội vã hít cái mũi đỏ bừng nói: “Hiện tại tôi ở. . . . . . tại một thị trấn nhỏ. . . . . .”

Hàn Văn Hạo nắm điện thoại, yên lặng lắng nghe. . . . . .

“Tôi . . . . . . Tôi . . . . . . gọi cho anh. . . . . . Chỉ là. . . . . .” Hạ Tuyết đột nhiên có chút mờ mịt, không biết phải làm sao, nước mắt rơi xuống. . . . . .

Hàn Văn Hạo hơi chút thở dốc, cắn răng nói: “Thế nào? Nhớ tôi sao?”

Hạ Tuyết sửng sốt, trong lòng tê dại. . . . . .

Hàn Văn Hạo cười lạnh nói: “Nếu đã quyết định đi rồi thì gọi điện thoại làm gì? Buổi tối hôm ấy, đến tặng quà, vội vã đi như vậy, không một chút lưu luyến, như vậy rất tốt! ! Về sau cũng nên có dũng khí như vậy, đã đi thì không cần gọi điện thoại nữa! !”

Hạ Tuyết cắn chặt môi dưới, nước mắt dọc theo khóe mắt tuôn ra, dọc theo cằm chảy xuống, nói không ra lời. . . . . .

“Cô gọi điện thoại cho tôi, lại muốn tôi giúp cô cái gì? Lại gây họa nữa sao? Hay không có chỗ ngủ, hay muốn tôi chứa chấp cô?” Hàn Văn Hạo hỏi lại.

Hạ Tuyết thở phì phò, nghe lời này, cô nghẹn ngào hỏi: “Tại sao. . . . . . anh luôn nói chuyện ác miệng như vậy?”

Hàn Văn Hạo tức giận, lạnh lùng nói: “Hạ Tuyết! ! Nếu cô đã đi rồi ! Vậy cô lên đường bình an! ! Hàn Văn Hạo tôi đã quyết định buông tay, tôi sẽ rất kiên quyết! Tôi cũng hi vọng cô kiên quyết như vậy! ! Đừng dây dưa ở giữa ba anh em chúng tôi! !”

Hạ Tuyết đột nhiên nở nụ cười, thậm chí ngẩng đầu cười lớn, nước mắt từng giọt, từng giọt lăn xuống. . . . . .

Hàn Văn Hạo nghe tiếng cười kia, cắn răng nói: “Nếu cô. . . . . . Không có gì muốn nói, tôi cúp máy đây ! !”

Hạ Tuyết vẫn đau buồn cười, vừa cười vừa khóc. . . . . .

Hàn Văn Hạo tức giận nói: “Tôi không lãng phí thời gian với cô! ! Cô tự lo đi! !”

Anh vừa nói xong, lập tức tắt điện thoại, sau đó một mình ngồi trên sa lon, tức giận thở phì phò, nhìn màn hình phía trước, đang quảng bá bộ phim “Vương Triều Hiện Đại”, Hạ Tuyết ngồi trên lưng ngựa, cô nhìn núi tuyết tươi cười, ánh mắt của anh lại chớp lóe, tức giận đứng lên, đi đến trước cửa sổ sát đất, nhìn mưa bay ngoài cửa sổ, trái tim của anh phập phồng, nhớ tới lúc nảy đầu bên kia điện thoại, Hạ Tuyết không bình tĩnh cất tiếng khóc, ánh mắt của anh nhanh chóng chớp lóe, lập tức quay đầu, cầm lấy điện thoại trên sa lon, mở màn hình tìm dãy số, vội vàng đi đến trước cửa sổ sát đất, nín thở chờ đợi . . . . . .

“Xin lỗi, số điện thoại vừa gọi, đã tắt máy. . . . . .”

Anh cứng ngắc. . . . . .

Bài trước đó
Bài kế tiếp

Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Alert: Content is protected !!